Phân tích khổ 3 bài Tây tiến(hay nhất)

Phân tích khổ 3 bài Tây tiến

(hay nhất)

Hình Ảnh về: Phân tích khổ 3 bài Tây tiến

(hay nhất)

Video về: Phân tích khổ 3 bài Tây tiến

(hay nhất)

Wiki về Phân tích khổ 3 bài Tây tiến

(hay nhất)

Phân tích khổ 3 bài Tây tiến

(hay nhất) –

Phân tích: khổ thơ 3 của bài Tây Tiến

Quang Dũng – một thi sĩ rất đa tình và tràn đầy cảm hứng lãng mạn. Thơ ông mang xúc cảm chủ đạo là nỗi nhớ về đoàn quân Tây Tiến, về núi rừng Tây Bắc. Bài thơ Tây Tiến với bao nỗi nhớ dạt dào quay ngược dòng thời kì để chân dung người chiến sĩ hiện lên đầy hiên ngang, dũng cảm giữa quang cảnh tự nhiên thơ mộng. Đặc thù là khổ thơ thứ ba với tất cả sự hào hùng, bi tráng và lãng mạn.

Tây Tiến là đơn vị mới được thành lập đầu năm 1947 với nhiệm vụ bảo vệ vùng Tây Bắc Việt Nam. Quang Dũng từng giữ chức Tổng chỉ huy đoàn quân Tây Tiến. Sau đó, anh chuyển công việc và lúc nỗi nhớ tràn trề trong nỗi nhớ và tràn trề trong lòng anh, anh đã viết nên bài thơ Tây Tiến với một khúc đơn ca nỗi nhớ.

Nếu khổ thơ thứ hai mở ra quang cảnh Tây Bắc mộng mơ, thơ mộng với vẻ đẹp thắm thiết của tình quân dân thì ở khổ thơ thứ ba, chân dung người lính được khắc họa rõ nét hơn bao giờ hết. :

“Đoàn quân Tây Tiến ko mọc tóc

Quân xanh cầm hùm “

Người lính hiện lên hào hùng, hiên ngang, lạ mắt và có phần kỳ lạ. Đoàn quân Tây Tiến hoạt động chủ yếu ở những vùng rừng núi hiểm trở, núi cao lắm, vực thẳm, nên những cơn sốt rét rừng khiến họ xanh xao, yếu ớt nên ngoại hình cũng thay đổi. tóc mọc ”,“ xanh ”… Nhưng khó khăn ko thể đánh gục được ý chí tranh đấu, ở họ vẫn tràn trề sức sống quả cảm, tiêu biểu cho ý thức tranh đấu trung kiên bất chấp nguy hiểm vây quanh, dù bệnh tật, dù cuộc sống còn nhiều khó khăn nhưng họ vẫn giữ được vẻ oai hùng của hổ nơi rừng thiêng Sự oai hùng được trình bày qua ánh mắt tức giận đầy căm thù và mong muốn lập công Hình như vẻ người hùng cũng khiến người lính có chút dữ tợn nhưng đằng sau vỏ bọc đó là những tâm hồn luôn khát khao tình yêu:

“Đôi mắt gửi ước mơ qua biên giới

Mơ về Hà Nội về đêm, thơm kiều ”

Hai câu thơ như muốn xơi tái hai toàn cầu trong họ, toàn cầu của ước mơ đoạt được và ước mơ về cái đẹp. Ban ngày, người lính hướng ánh mắt sục sôi lòng căm thù giặc, quyết đấu, quyết thắng để dệt nên ước mơ nghĩa khí; Đêm đêm, những chàng trai xốc nổi gửi gắm tâm hồn mình mộng đẹp.

Tây Tiến và đoàn quân thật bi tráng trong những câu thơ sau:

“Nằm tản mạn trên biên giới của những ngôi mộ xa

Ra chiến trường ko tiếc đời xanh.

Chiếc áo choàng phản chiếu anh ta trở lại trái đất

Sông Mã gầm lên khúc độc hành ”.

Hình ảnh “mồ xa” là hình ảnh nghĩa tử, ám chỉ sự ra đi của những người lính với những nấm mồ nằm tản mạn nơi biên giới xa xôi. Câu thơ gắn với nỗi buồn da diết, nhưng Quang Dũng ko để người đọc chìm trong đau buồn, nên câu thơ thứ hai tức khắc thăng bằng, đầy khỏe khoắn và đặc thù là triết lý sống mạnh mẽ “Chiến trường đi chẳng tiếc xanh. đời sống”. Những người lính Tây Tiến dường như đã lường trước được điều gì sẽ xảy ra và họ nguyện hiến dâng tuổi thanh xuân, tuổi xanh của mình cho Tổ quốc, coi cái chết nhẹ tựa lông hồng. Tác giả sử dụng cách nói giảm nói tránh làm cho sự hi sinh bớt nặng nề, bớt bi thương trước hiện thực vô cùng bi thương. Lúc người lính Tây Tiến ngã xuống, anh ta còn ko có một chiếc chiếu để che thân. Dòng sông Mã đã chứng kiến ​​biết bao vui buồn của đời lính, tấu lên khúc ca bi tráng vừa hào hùng, vừa dữ dội, vừa bi thương tiễn đưa người lính Tây Tiến về với đất mẹ thân yêu.

Tương tự, với văn pháp lãng mạn và thủ pháp tương phản, đoạn thơ đã trình bày rõ hình ảnh người lính Tây Tiến gian nan, khó khăn vẫn hiên ngang hiên ngang giữa gian nan, thử thách, mất mát, hy sinh. , hào hoa, thanh lịch. Hình tượng người lính được tác giả vẽ nên bằng hai nét “bi” và “đói”, qua đó phản ánh hiện thực khốc liệt, đồng thời làm nổi trội ý chí quyết đấu, quyết thắng của lớp lớp thanh niên Việt Nam nói riêng. và nhân dân Việt Nam nói chung trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp xâm lược. Chúng ta sẽ ko bao giờ quên chân dung những người lính dũng cảm như thi sĩ Thanh Thảo đã từng viết:

“Chúng tôi đã đi nhưng ko hối tiếc

(Tuổi hai mươi ko thể hối tiếc)

Nhưng người nào cũng tiếc tuổi hai mươi, còn Tổ quốc thì sao ”.

Những bài viết liên quan:

Đăng bởi: Trường Trường THPT Diễn Châu 2

Phân mục: Văn lớp 12, Ngữ văn 12

[rule_{ruleNumber}]

#Phân #tích #khổ #bài #Tây #tiến #hay #nhất

[rule_3_plain]

#Phân #tích #khổ #bài #Tây #tiến #hay #nhất

Phân tích: khổ 3 bài Tây tiến

       Quang Dũng – thi sĩ rất mực đa tình và tràn đầy cảm hứng lãng mạn. Thơ ông mang xúc cảm chủ đạo là nỗi nhớ về đoàn binh Tây Tiến, về núi rừng Tây Bắc. Bài thơ Tây Tiến với nỗi nhớ dạt dào đã quay lại thời kì để chân dung những chiến binh hiện lên đầy hào hoa, dũng cảm trong cảnh sắc tự nhiên đậm chất thơ. Đặc thù phải kể tới khổ thơ thứ ba với tất cả sự hào hùng, bi tráng, lãng mạn.
       Tây Tiến là một đơn vị mới được thành lập đầu năm 1947 có nhiệm vụ bảo vệ Tây Bắc Bộ Việt Nam. Quang Dũng từng giữ vị trí chỉ huy đoàn binh Tây Tiến. Sau đó, ông chuyển công việc và lúc nỗi nhớ ùa về trong kí ức, tràn trề trong trái tim, ông đã viết bài thơ Tây Tiến với khúc độc hành của nỗi thương nhớ.
       Nếu như đoạn thơ thứ hai mở ra quang cảnh tự nhiên Tây Bắc đầy mơ mòng, thơ mộng với vẻ đẹp thắm thiết, mặn nhưng của tình quân dân, thì tới đoạn thơ thứ ba chân dung người lính được khắc họa rõ hơn bao giờ:
“Tây Tiến đoàn binh ko mọc tóc
Quân xanh màu lá giữ oai hùm”
       Người lính hiện lên đầy hào hùng, hào hoa vừa lạ mắt vừa có phần kì lạ. Đoàn quân Tây Tiến hoạt động chủ yếu ở vùng rừng núi hiểm trở, núi cao thì thật cao, vực sâu thì thăm thẳm, bởi vậy những trận sốt rét rừng khiến họ xanh xao, tiều tụy tới mức hình dáng cũng thay đổi “ko mọc tóc”, “xanh màu lá”… Thế nhưng khó khăn ko thể đánh gục ý chí tranh đấu, họ vẫn tràn đầy sinh khí oai hùng, bộc lộ cho ý thức tranh đấu vững vàng dù nguy hiểm vây quanh, dù bệnh tật đớn đau, dù cuộc sống khó khăn họ vẫn giữ vẻ uy phong của những mãnh hổ nơi rừng thiêng. Vẻ uy phong được trình bày qua ánh mắt tức giận đầy sự căm thù và khát khao lập công. Hình như vẻ oai hùng cũng khiến người lính có phần dữ dằn nhưng sau vỏ bọc đấy là những tâm hồn luôn khát khao mến thương:

“Mắt trừng gửi mộng qua biên giới
Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm”
      Hai câu thơ như nuốt trọn hai toàn cầu ở trong mình, toàn cầu của giấc mộng đoạt được và giấc mộng mĩ nhân. Ban ngày, người lính đưa ánh mắt sục sôi những căm thù của mình về phía quân địch để quyết tâm tranh đấu và thắng lợi dệt nên mộng quân tử; đêm tối, những chàng trai hào hoa gửi hồn mình để mơ dệt mộng mĩ nhân.
       Tây Tiến và đoàn binh rất bi tráng trong những câu thơ tiếp theo:
“Tản mạn biên giới mồ viễn xứ
Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh
Áo bào thay chiếu anh về đất
Sông Mã gầm lên khúc độc hành”.
         Hình ảnh “mồ viễn xứ” là hình ảnh của cái chết, nói tới sự ra đi của người lính với những nấm mồ nằm tản mạn nơi biên giới xa xôi. Câu thơ gắn liền với sự bi thương, bi quan  thế nhưng Quang Dũng ko để người đọc chìm vào bi quan nên câu thơ thứ hai ngay tức khắc thăng bằng lại đầy khỏe khoắn và đặc thù là triết lí sống mạnh mẽ “ Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh”. Những người lính Tây Tiến dường như lường trước được điều gì sẽ xảy tới và họ nguyện hiến dâng cả thanh xuân, cả đời xanh của mình cho Tổ quốc và coi cái chết nhẹ tựa lông hồng. Tác giả dùng cách nói giảm nói tránh để sự hi sinh bớt nặng nề, bớt bi thương trước hoàn cảnh thực tiễn vô cùng bi thương. Lúc người lính Tây Tiến ngã xuống, thậm chí ko có một manh chiếu che thân, sống sao chết vậy. Con sông Mã đã từng chứng kiến biết bao vui buồn của cuộc đời người lính đã tấu lên khúc nhạc bi tráng vừa hào hùng, dữ dội lại vừa tiếc thương, ngậm ngùi để tiễn đưa người lính Tây Tiến về với đất mẹ thương yêu.
        Tương tự, với ngòi bút lãng mạn và thủ pháp đối lập đoạn thơ đã cho ta thấy rõ hình ảnh người lính Tây Tiến gian nan, khó khăn vẫn lẫm liệt uy phong trong gian lao thử thách, mất mát, hy sinh vẫn hiên ngang, hào hoa, thanh lịch. Hình ảnh người lính được tác giả vẽ bằng hai nét “bi” và “hùng”, từ đó phản ánh chân thực hiện thực khốc liệt đồng thời làm bật lên ý thức tranh đấu và thắng lợi của lớp lớp thanh niên Việt Nam nói riêng và dân tộc Việt Nam nói chung trong kháng chiến chống thực dân Pháp. Chúng ta mãi ko quên chân dung những chàng lính dũng cảm như thi sĩ Thanh Thảo từng viết:
“Chúng tôi đã đi ko tiếc đời mình
(Những tuổi hai mươi làm sao ko tiếc)
Nhưng người nào cũng tiếc tuổi hai mươi thì còn chi Tổ quốc?”
Các bài viết liên quan:
Đăng bởi: Trường THPT Diễn Châu 2
Phân mục: Lớp 12, Ngữ Văn 12

#Phân #tích #khổ #bài #Tây #tiến #hay #nhất

[rule_2_plain]

#Phân #tích #khổ #bài #Tây #tiến #hay #nhất

[rule_2_plain]

#Phân #tích #khổ #bài #Tây #tiến #hay #nhất

[rule_3_plain]

#Phân #tích #khổ #bài #Tây #tiến #hay #nhất

Phân tích: khổ 3 bài Tây tiến

       Quang Dũng – thi sĩ rất mực đa tình và tràn đầy cảm hứng lãng mạn. Thơ ông mang xúc cảm chủ đạo là nỗi nhớ về đoàn binh Tây Tiến, về núi rừng Tây Bắc. Bài thơ Tây Tiến với nỗi nhớ dạt dào đã quay lại thời kì để chân dung những chiến binh hiện lên đầy hào hoa, dũng cảm trong cảnh sắc tự nhiên đậm chất thơ. Đặc thù phải kể tới khổ thơ thứ ba với tất cả sự hào hùng, bi tráng, lãng mạn.
       Tây Tiến là một đơn vị mới được thành lập đầu năm 1947 có nhiệm vụ bảo vệ Tây Bắc Bộ Việt Nam. Quang Dũng từng giữ vị trí chỉ huy đoàn binh Tây Tiến. Sau đó, ông chuyển công việc và lúc nỗi nhớ ùa về trong kí ức, tràn trề trong trái tim, ông đã viết bài thơ Tây Tiến với khúc độc hành của nỗi thương nhớ.
       Nếu như đoạn thơ thứ hai mở ra quang cảnh tự nhiên Tây Bắc đầy mơ mòng, thơ mộng với vẻ đẹp thắm thiết, mặn nhưng của tình quân dân, thì tới đoạn thơ thứ ba chân dung người lính được khắc họa rõ hơn bao giờ:
“Tây Tiến đoàn binh ko mọc tóc
Quân xanh màu lá giữ oai hùm”
       Người lính hiện lên đầy hào hùng, hào hoa vừa lạ mắt vừa có phần kì lạ. Đoàn quân Tây Tiến hoạt động chủ yếu ở vùng rừng núi hiểm trở, núi cao thì thật cao, vực sâu thì thăm thẳm, bởi vậy những trận sốt rét rừng khiến họ xanh xao, tiều tụy tới mức hình dáng cũng thay đổi “ko mọc tóc”, “xanh màu lá”… Thế nhưng khó khăn ko thể đánh gục ý chí tranh đấu, họ vẫn tràn đầy sinh khí oai hùng, bộc lộ cho ý thức tranh đấu vững vàng dù nguy hiểm vây quanh, dù bệnh tật đớn đau, dù cuộc sống khó khăn họ vẫn giữ vẻ uy phong của những mãnh hổ nơi rừng thiêng. Vẻ uy phong được trình bày qua ánh mắt tức giận đầy sự căm thù và khát khao lập công. Hình như vẻ oai hùng cũng khiến người lính có phần dữ dằn nhưng sau vỏ bọc đấy là những tâm hồn luôn khát khao mến thương:

Xem thêm:  Công chức tiếng Anh là gì?

“Mắt trừng gửi mộng qua biên giới
Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm”
      Hai câu thơ như nuốt trọn hai toàn cầu ở trong mình, toàn cầu của giấc mộng đoạt được và giấc mộng mĩ nhân. Ban ngày, người lính đưa ánh mắt sục sôi những căm thù của mình về phía quân địch để quyết tâm tranh đấu và thắng lợi dệt nên mộng quân tử; đêm tối, những chàng trai hào hoa gửi hồn mình để mơ dệt mộng mĩ nhân.
       Tây Tiến và đoàn binh rất bi tráng trong những câu thơ tiếp theo:
“Tản mạn biên giới mồ viễn xứ
Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh
Áo bào thay chiếu anh về đất
Sông Mã gầm lên khúc độc hành”.
         Hình ảnh “mồ viễn xứ” là hình ảnh của cái chết, nói tới sự ra đi của người lính với những nấm mồ nằm tản mạn nơi biên giới xa xôi. Câu thơ gắn liền với sự bi thương, bi quan  thế nhưng Quang Dũng ko để người đọc chìm vào bi quan nên câu thơ thứ hai ngay tức khắc thăng bằng lại đầy khỏe khoắn và đặc thù là triết lí sống mạnh mẽ “ Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh”. Những người lính Tây Tiến dường như lường trước được điều gì sẽ xảy tới và họ nguyện hiến dâng cả thanh xuân, cả đời xanh của mình cho Tổ quốc và coi cái chết nhẹ tựa lông hồng. Tác giả dùng cách nói giảm nói tránh để sự hi sinh bớt nặng nề, bớt bi thương trước hoàn cảnh thực tiễn vô cùng bi thương. Lúc người lính Tây Tiến ngã xuống, thậm chí ko có một manh chiếu che thân, sống sao chết vậy. Con sông Mã đã từng chứng kiến biết bao vui buồn của cuộc đời người lính đã tấu lên khúc nhạc bi tráng vừa hào hùng, dữ dội lại vừa tiếc thương, ngậm ngùi để tiễn đưa người lính Tây Tiến về với đất mẹ thương yêu.
        Tương tự, với ngòi bút lãng mạn và thủ pháp đối lập đoạn thơ đã cho ta thấy rõ hình ảnh người lính Tây Tiến gian nan, khó khăn vẫn lẫm liệt uy phong trong gian lao thử thách, mất mát, hy sinh vẫn hiên ngang, hào hoa, thanh lịch. Hình ảnh người lính được tác giả vẽ bằng hai nét “bi” và “hùng”, từ đó phản ánh chân thực hiện thực khốc liệt đồng thời làm bật lên ý thức tranh đấu và thắng lợi của lớp lớp thanh niên Việt Nam nói riêng và dân tộc Việt Nam nói chung trong kháng chiến chống thực dân Pháp. Chúng ta mãi ko quên chân dung những chàng lính dũng cảm như thi sĩ Thanh Thảo từng viết:
“Chúng tôi đã đi ko tiếc đời mình
(Những tuổi hai mươi làm sao ko tiếc)
Nhưng người nào cũng tiếc tuổi hai mươi thì còn chi Tổ quốc?”
Các bài viết liên quan:
Đăng bởi: Trường THPT Diễn Châu 2
Phân mục: Lớp 12, Ngữ Văn 12

xem thêm thông tin chi tiết về Phân tích khổ 3 bài Tây tiến(hay nhất)

Phân tích khổ 3 bài Tây tiến(hay nhất)

Hình Ảnh về: Phân tích khổ 3 bài Tây tiến(hay nhất)

Video về: Phân tích khổ 3 bài Tây tiến(hay nhất)

Wiki về Phân tích khổ 3 bài Tây tiến(hay nhất)

Phân tích khổ 3 bài Tây tiến(hay nhất) -

Phân tích khổ 3 bài Tây tiến

(hay nhất)

Hình Ảnh về: Phân tích khổ 3 bài Tây tiến

(hay nhất)

Video về: Phân tích khổ 3 bài Tây tiến

(hay nhất)

Wiki về Phân tích khổ 3 bài Tây tiến

(hay nhất)

Phân tích khổ 3 bài Tây tiến

(hay nhất) -

Phân tích: khổ thơ 3 của bài Tây Tiến

Quang Dũng - một thi sĩ rất đa tình và tràn đầy cảm hứng lãng mạn. Thơ ông mang xúc cảm chủ đạo là nỗi nhớ về đoàn quân Tây Tiến, về núi rừng Tây Bắc. Bài thơ Tây Tiến với bao nỗi nhớ dạt dào quay ngược dòng thời kì để chân dung người chiến sĩ hiện lên đầy hiên ngang, dũng cảm giữa quang cảnh tự nhiên thơ mộng. Đặc thù là khổ thơ thứ ba với tất cả sự hào hùng, bi tráng và lãng mạn.

Tây Tiến là đơn vị mới được thành lập đầu năm 1947 với nhiệm vụ bảo vệ vùng Tây Bắc Việt Nam. Quang Dũng từng giữ chức Tổng chỉ huy đoàn quân Tây Tiến. Sau đó, anh chuyển công việc và lúc nỗi nhớ tràn trề trong nỗi nhớ và tràn trề trong lòng anh, anh đã viết nên bài thơ Tây Tiến với một khúc đơn ca nỗi nhớ.

Nếu khổ thơ thứ hai mở ra quang cảnh Tây Bắc mộng mơ, thơ mộng với vẻ đẹp thắm thiết của tình quân dân thì ở khổ thơ thứ ba, chân dung người lính được khắc họa rõ nét hơn bao giờ hết. :

"Đoàn quân Tây Tiến ko mọc tóc

Quân xanh cầm hùm "

Người lính hiện lên hào hùng, hiên ngang, lạ mắt và có phần kỳ lạ. Đoàn quân Tây Tiến hoạt động chủ yếu ở những vùng rừng núi hiểm trở, núi cao lắm, vực thẳm, nên những cơn sốt rét rừng khiến họ xanh xao, yếu ớt nên ngoại hình cũng thay đổi. tóc mọc ”,“ xanh ”… Nhưng khó khăn ko thể đánh gục được ý chí tranh đấu, ở họ vẫn tràn trề sức sống quả cảm, tiêu biểu cho ý thức tranh đấu trung kiên bất chấp nguy hiểm vây quanh, dù bệnh tật, dù cuộc sống còn nhiều khó khăn nhưng họ vẫn giữ được vẻ oai hùng của hổ nơi rừng thiêng Sự oai hùng được trình bày qua ánh mắt tức giận đầy căm thù và mong muốn lập công Hình như vẻ người hùng cũng khiến người lính có chút dữ tợn nhưng đằng sau vỏ bọc đó là những tâm hồn luôn khát khao tình yêu:

"Đôi mắt gửi ước mơ qua biên giới

Mơ về Hà Nội về đêm, thơm kiều ”

Hai câu thơ như muốn xơi tái hai toàn cầu trong họ, toàn cầu của ước mơ đoạt được và ước mơ về cái đẹp. Ban ngày, người lính hướng ánh mắt sục sôi lòng căm thù giặc, quyết đấu, quyết thắng để dệt nên ước mơ nghĩa khí; Đêm đêm, những chàng trai xốc nổi gửi gắm tâm hồn mình mộng đẹp.

Tây Tiến và đoàn quân thật bi tráng trong những câu thơ sau:

“Nằm tản mạn trên biên giới của những ngôi mộ xa

Ra chiến trường ko tiếc đời xanh.

Chiếc áo choàng phản chiếu anh ta trở lại trái đất

Sông Mã gầm lên khúc độc hành ”.

Hình ảnh “mồ xa” là hình ảnh nghĩa tử, ám chỉ sự ra đi của những người lính với những nấm mồ nằm tản mạn nơi biên giới xa xôi. Câu thơ gắn với nỗi buồn da diết, nhưng Quang Dũng ko để người đọc chìm trong đau buồn, nên câu thơ thứ hai tức khắc thăng bằng, đầy khỏe khoắn và đặc thù là triết lý sống mạnh mẽ “Chiến trường đi chẳng tiếc xanh. đời sống". Những người lính Tây Tiến dường như đã lường trước được điều gì sẽ xảy ra và họ nguyện hiến dâng tuổi thanh xuân, tuổi xanh của mình cho Tổ quốc, coi cái chết nhẹ tựa lông hồng. Tác giả sử dụng cách nói giảm nói tránh làm cho sự hi sinh bớt nặng nề, bớt bi thương trước hiện thực vô cùng bi thương. Lúc người lính Tây Tiến ngã xuống, anh ta còn ko có một chiếc chiếu để che thân. Dòng sông Mã đã chứng kiến ​​biết bao vui buồn của đời lính, tấu lên khúc ca bi tráng vừa hào hùng, vừa dữ dội, vừa bi thương tiễn đưa người lính Tây Tiến về với đất mẹ thân yêu.

Tương tự, với văn pháp lãng mạn và thủ pháp tương phản, đoạn thơ đã trình bày rõ hình ảnh người lính Tây Tiến gian nan, khó khăn vẫn hiên ngang hiên ngang giữa gian nan, thử thách, mất mát, hy sinh. , hào hoa, thanh lịch. Hình tượng người lính được tác giả vẽ nên bằng hai nét “bi” và “đói”, qua đó phản ánh hiện thực khốc liệt, đồng thời làm nổi trội ý chí quyết đấu, quyết thắng của lớp lớp thanh niên Việt Nam nói riêng. và nhân dân Việt Nam nói chung trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp xâm lược. Chúng ta sẽ ko bao giờ quên chân dung những người lính dũng cảm như thi sĩ Thanh Thảo đã từng viết:

“Chúng tôi đã đi nhưng ko hối tiếc

(Tuổi hai mươi ko thể hối tiếc)

Nhưng người nào cũng tiếc tuổi hai mươi, còn Tổ quốc thì sao ”.

Những bài viết liên quan:

Đăng bởi: Trường Trường THPT Diễn Châu 2

Phân mục: Văn lớp 12, Ngữ văn 12

[rule_{ruleNumber}]

#Phân #tích #khổ #bài #Tây #tiến #hay #nhất

[rule_3_plain]

#Phân #tích #khổ #bài #Tây #tiến #hay #nhất

Phân tích: khổ 3 bài Tây tiến

       Quang Dũng – thi sĩ rất mực đa tình và tràn đầy cảm hứng lãng mạn. Thơ ông mang xúc cảm chủ đạo là nỗi nhớ về đoàn binh Tây Tiến, về núi rừng Tây Bắc. Bài thơ Tây Tiến với nỗi nhớ dạt dào đã quay lại thời kì để chân dung những chiến binh hiện lên đầy hào hoa, dũng cảm trong cảnh sắc tự nhiên đậm chất thơ. Đặc thù phải kể tới khổ thơ thứ ba với tất cả sự hào hùng, bi tráng, lãng mạn.
       Tây Tiến là một đơn vị mới được thành lập đầu năm 1947 có nhiệm vụ bảo vệ Tây Bắc Bộ Việt Nam. Quang Dũng từng giữ vị trí chỉ huy đoàn binh Tây Tiến. Sau đó, ông chuyển công việc và lúc nỗi nhớ ùa về trong kí ức, tràn trề trong trái tim, ông đã viết bài thơ Tây Tiến với khúc độc hành của nỗi thương nhớ.
       Nếu như đoạn thơ thứ hai mở ra quang cảnh tự nhiên Tây Bắc đầy mơ mòng, thơ mộng với vẻ đẹp thắm thiết, mặn nhưng của tình quân dân, thì tới đoạn thơ thứ ba chân dung người lính được khắc họa rõ hơn bao giờ:
“Tây Tiến đoàn binh ko mọc tóc
Quân xanh màu lá giữ oai hùm”
       Người lính hiện lên đầy hào hùng, hào hoa vừa lạ mắt vừa có phần kì lạ. Đoàn quân Tây Tiến hoạt động chủ yếu ở vùng rừng núi hiểm trở, núi cao thì thật cao, vực sâu thì thăm thẳm, bởi vậy những trận sốt rét rừng khiến họ xanh xao, tiều tụy tới mức hình dáng cũng thay đổi “ko mọc tóc”, “xanh màu lá”… Thế nhưng khó khăn ko thể đánh gục ý chí tranh đấu, họ vẫn tràn đầy sinh khí oai hùng, bộc lộ cho ý thức tranh đấu vững vàng dù nguy hiểm vây quanh, dù bệnh tật đớn đau, dù cuộc sống khó khăn họ vẫn giữ vẻ uy phong của những mãnh hổ nơi rừng thiêng. Vẻ uy phong được trình bày qua ánh mắt tức giận đầy sự căm thù và khát khao lập công. Hình như vẻ oai hùng cũng khiến người lính có phần dữ dằn nhưng sau vỏ bọc đấy là những tâm hồn luôn khát khao mến thương:

“Mắt trừng gửi mộng qua biên giới
Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm”
      Hai câu thơ như nuốt trọn hai toàn cầu ở trong mình, toàn cầu của giấc mộng đoạt được và giấc mộng mĩ nhân. Ban ngày, người lính đưa ánh mắt sục sôi những căm thù của mình về phía quân địch để quyết tâm tranh đấu và thắng lợi dệt nên mộng quân tử; đêm tối, những chàng trai hào hoa gửi hồn mình để mơ dệt mộng mĩ nhân.
       Tây Tiến và đoàn binh rất bi tráng trong những câu thơ tiếp theo:
“Tản mạn biên giới mồ viễn xứ
Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh
Áo bào thay chiếu anh về đất
Sông Mã gầm lên khúc độc hành”.
         Hình ảnh “mồ viễn xứ” là hình ảnh của cái chết, nói tới sự ra đi của người lính với những nấm mồ nằm tản mạn nơi biên giới xa xôi. Câu thơ gắn liền với sự bi thương, bi quan  thế nhưng Quang Dũng ko để người đọc chìm vào bi quan nên câu thơ thứ hai ngay tức khắc thăng bằng lại đầy khỏe khoắn và đặc thù là triết lí sống mạnh mẽ “ Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh”. Những người lính Tây Tiến dường như lường trước được điều gì sẽ xảy tới và họ nguyện hiến dâng cả thanh xuân, cả đời xanh của mình cho Tổ quốc và coi cái chết nhẹ tựa lông hồng. Tác giả dùng cách nói giảm nói tránh để sự hi sinh bớt nặng nề, bớt bi thương trước hoàn cảnh thực tiễn vô cùng bi thương. Lúc người lính Tây Tiến ngã xuống, thậm chí ko có một manh chiếu che thân, sống sao chết vậy. Con sông Mã đã từng chứng kiến biết bao vui buồn của cuộc đời người lính đã tấu lên khúc nhạc bi tráng vừa hào hùng, dữ dội lại vừa tiếc thương, ngậm ngùi để tiễn đưa người lính Tây Tiến về với đất mẹ thương yêu.
        Tương tự, với ngòi bút lãng mạn và thủ pháp đối lập đoạn thơ đã cho ta thấy rõ hình ảnh người lính Tây Tiến gian nan, khó khăn vẫn lẫm liệt uy phong trong gian lao thử thách, mất mát, hy sinh vẫn hiên ngang, hào hoa, thanh lịch. Hình ảnh người lính được tác giả vẽ bằng hai nét “bi” và “hùng”, từ đó phản ánh chân thực hiện thực khốc liệt đồng thời làm bật lên ý thức tranh đấu và thắng lợi của lớp lớp thanh niên Việt Nam nói riêng và dân tộc Việt Nam nói chung trong kháng chiến chống thực dân Pháp. Chúng ta mãi ko quên chân dung những chàng lính dũng cảm như thi sĩ Thanh Thảo từng viết:
“Chúng tôi đã đi ko tiếc đời mình
(Những tuổi hai mươi làm sao ko tiếc)
Nhưng người nào cũng tiếc tuổi hai mươi thì còn chi Tổ quốc?”
Các bài viết liên quan:
Đăng bởi: Trường THPT Diễn Châu 2
Phân mục: Lớp 12, Ngữ Văn 12

#Phân #tích #khổ #bài #Tây #tiến #hay #nhất

[rule_2_plain]

#Phân #tích #khổ #bài #Tây #tiến #hay #nhất

[rule_2_plain]

#Phân #tích #khổ #bài #Tây #tiến #hay #nhất

[rule_3_plain]

#Phân #tích #khổ #bài #Tây #tiến #hay #nhất

Phân tích: khổ 3 bài Tây tiến

       Quang Dũng – thi sĩ rất mực đa tình và tràn đầy cảm hứng lãng mạn. Thơ ông mang xúc cảm chủ đạo là nỗi nhớ về đoàn binh Tây Tiến, về núi rừng Tây Bắc. Bài thơ Tây Tiến với nỗi nhớ dạt dào đã quay lại thời kì để chân dung những chiến binh hiện lên đầy hào hoa, dũng cảm trong cảnh sắc tự nhiên đậm chất thơ. Đặc thù phải kể tới khổ thơ thứ ba với tất cả sự hào hùng, bi tráng, lãng mạn.
       Tây Tiến là một đơn vị mới được thành lập đầu năm 1947 có nhiệm vụ bảo vệ Tây Bắc Bộ Việt Nam. Quang Dũng từng giữ vị trí chỉ huy đoàn binh Tây Tiến. Sau đó, ông chuyển công việc và lúc nỗi nhớ ùa về trong kí ức, tràn trề trong trái tim, ông đã viết bài thơ Tây Tiến với khúc độc hành của nỗi thương nhớ.
       Nếu như đoạn thơ thứ hai mở ra quang cảnh tự nhiên Tây Bắc đầy mơ mòng, thơ mộng với vẻ đẹp thắm thiết, mặn nhưng của tình quân dân, thì tới đoạn thơ thứ ba chân dung người lính được khắc họa rõ hơn bao giờ:
“Tây Tiến đoàn binh ko mọc tóc
Quân xanh màu lá giữ oai hùm”
       Người lính hiện lên đầy hào hùng, hào hoa vừa lạ mắt vừa có phần kì lạ. Đoàn quân Tây Tiến hoạt động chủ yếu ở vùng rừng núi hiểm trở, núi cao thì thật cao, vực sâu thì thăm thẳm, bởi vậy những trận sốt rét rừng khiến họ xanh xao, tiều tụy tới mức hình dáng cũng thay đổi “ko mọc tóc”, “xanh màu lá”… Thế nhưng khó khăn ko thể đánh gục ý chí tranh đấu, họ vẫn tràn đầy sinh khí oai hùng, bộc lộ cho ý thức tranh đấu vững vàng dù nguy hiểm vây quanh, dù bệnh tật đớn đau, dù cuộc sống khó khăn họ vẫn giữ vẻ uy phong của những mãnh hổ nơi rừng thiêng. Vẻ uy phong được trình bày qua ánh mắt tức giận đầy sự căm thù và khát khao lập công. Hình như vẻ oai hùng cũng khiến người lính có phần dữ dằn nhưng sau vỏ bọc đấy là những tâm hồn luôn khát khao mến thương:

“Mắt trừng gửi mộng qua biên giới
Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm”
      Hai câu thơ như nuốt trọn hai toàn cầu ở trong mình, toàn cầu của giấc mộng đoạt được và giấc mộng mĩ nhân. Ban ngày, người lính đưa ánh mắt sục sôi những căm thù của mình về phía quân địch để quyết tâm tranh đấu và thắng lợi dệt nên mộng quân tử; đêm tối, những chàng trai hào hoa gửi hồn mình để mơ dệt mộng mĩ nhân.
       Tây Tiến và đoàn binh rất bi tráng trong những câu thơ tiếp theo:
“Tản mạn biên giới mồ viễn xứ
Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh
Áo bào thay chiếu anh về đất
Sông Mã gầm lên khúc độc hành”.
         Hình ảnh “mồ viễn xứ” là hình ảnh của cái chết, nói tới sự ra đi của người lính với những nấm mồ nằm tản mạn nơi biên giới xa xôi. Câu thơ gắn liền với sự bi thương, bi quan  thế nhưng Quang Dũng ko để người đọc chìm vào bi quan nên câu thơ thứ hai ngay tức khắc thăng bằng lại đầy khỏe khoắn và đặc thù là triết lí sống mạnh mẽ “ Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh”. Những người lính Tây Tiến dường như lường trước được điều gì sẽ xảy tới và họ nguyện hiến dâng cả thanh xuân, cả đời xanh của mình cho Tổ quốc và coi cái chết nhẹ tựa lông hồng. Tác giả dùng cách nói giảm nói tránh để sự hi sinh bớt nặng nề, bớt bi thương trước hoàn cảnh thực tiễn vô cùng bi thương. Lúc người lính Tây Tiến ngã xuống, thậm chí ko có một manh chiếu che thân, sống sao chết vậy. Con sông Mã đã từng chứng kiến biết bao vui buồn của cuộc đời người lính đã tấu lên khúc nhạc bi tráng vừa hào hùng, dữ dội lại vừa tiếc thương, ngậm ngùi để tiễn đưa người lính Tây Tiến về với đất mẹ thương yêu.
        Tương tự, với ngòi bút lãng mạn và thủ pháp đối lập đoạn thơ đã cho ta thấy rõ hình ảnh người lính Tây Tiến gian nan, khó khăn vẫn lẫm liệt uy phong trong gian lao thử thách, mất mát, hy sinh vẫn hiên ngang, hào hoa, thanh lịch. Hình ảnh người lính được tác giả vẽ bằng hai nét “bi” và “hùng”, từ đó phản ánh chân thực hiện thực khốc liệt đồng thời làm bật lên ý thức tranh đấu và thắng lợi của lớp lớp thanh niên Việt Nam nói riêng và dân tộc Việt Nam nói chung trong kháng chiến chống thực dân Pháp. Chúng ta mãi ko quên chân dung những chàng lính dũng cảm như thi sĩ Thanh Thảo từng viết:
“Chúng tôi đã đi ko tiếc đời mình
(Những tuổi hai mươi làm sao ko tiếc)
Nhưng người nào cũng tiếc tuổi hai mươi thì còn chi Tổ quốc?”
Các bài viết liên quan:
Đăng bởi: Trường THPT Diễn Châu 2
Phân mục: Lớp 12, Ngữ Văn 12

[rule_{ruleNumber}]

#Phân #tích #khổ #bài #Tây #tiến #hay #nhất

[rule_3_plain]

#Phân #tích #khổ #bài #Tây #tiến #hay #nhất

Phân tích: khổ 3 bài Tây tiến

       Quang Dũng – thi sĩ rất mực đa tình và tràn đầy cảm hứng lãng mạn. Thơ ông mang xúc cảm chủ đạo là nỗi nhớ về đoàn binh Tây Tiến, về núi rừng Tây Bắc. Bài thơ Tây Tiến với nỗi nhớ dạt dào đã quay lại thời kì để chân dung những chiến binh hiện lên đầy hào hoa, dũng cảm trong cảnh sắc tự nhiên đậm chất thơ. Đặc thù phải kể tới khổ thơ thứ ba với tất cả sự hào hùng, bi tráng, lãng mạn.
       Tây Tiến là một đơn vị mới được thành lập đầu năm 1947 có nhiệm vụ bảo vệ Tây Bắc Bộ Việt Nam. Quang Dũng từng giữ vị trí chỉ huy đoàn binh Tây Tiến. Sau đó, ông chuyển công việc và lúc nỗi nhớ ùa về trong kí ức, tràn trề trong trái tim, ông đã viết bài thơ Tây Tiến với khúc độc hành của nỗi thương nhớ.
       Nếu như đoạn thơ thứ hai mở ra quang cảnh tự nhiên Tây Bắc đầy mơ mòng, thơ mộng với vẻ đẹp thắm thiết, mặn nhưng của tình quân dân, thì tới đoạn thơ thứ ba chân dung người lính được khắc họa rõ hơn bao giờ:
“Tây Tiến đoàn binh ko mọc tóc
Quân xanh màu lá giữ oai hùm”
       Người lính hiện lên đầy hào hùng, hào hoa vừa lạ mắt vừa có phần kì lạ. Đoàn quân Tây Tiến hoạt động chủ yếu ở vùng rừng núi hiểm trở, núi cao thì thật cao, vực sâu thì thăm thẳm, bởi vậy những trận sốt rét rừng khiến họ xanh xao, tiều tụy tới mức hình dáng cũng thay đổi “ko mọc tóc”, “xanh màu lá”… Thế nhưng khó khăn ko thể đánh gục ý chí tranh đấu, họ vẫn tràn đầy sinh khí oai hùng, bộc lộ cho ý thức tranh đấu vững vàng dù nguy hiểm vây quanh, dù bệnh tật đớn đau, dù cuộc sống khó khăn họ vẫn giữ vẻ uy phong của những mãnh hổ nơi rừng thiêng. Vẻ uy phong được trình bày qua ánh mắt tức giận đầy sự căm thù và khát khao lập công. Hình như vẻ oai hùng cũng khiến người lính có phần dữ dằn nhưng sau vỏ bọc đấy là những tâm hồn luôn khát khao mến thương:

“Mắt trừng gửi mộng qua biên giới
Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm”
      Hai câu thơ như nuốt trọn hai toàn cầu ở trong mình, toàn cầu của giấc mộng đoạt được và giấc mộng mĩ nhân. Ban ngày, người lính đưa ánh mắt sục sôi những căm thù của mình về phía quân địch để quyết tâm tranh đấu và thắng lợi dệt nên mộng quân tử; đêm tối, những chàng trai hào hoa gửi hồn mình để mơ dệt mộng mĩ nhân.
       Tây Tiến và đoàn binh rất bi tráng trong những câu thơ tiếp theo:
“Tản mạn biên giới mồ viễn xứ
Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh
Áo bào thay chiếu anh về đất
Sông Mã gầm lên khúc độc hành”.
         Hình ảnh “mồ viễn xứ” là hình ảnh của cái chết, nói tới sự ra đi của người lính với những nấm mồ nằm tản mạn nơi biên giới xa xôi. Câu thơ gắn liền với sự bi thương, bi quan  thế nhưng Quang Dũng ko để người đọc chìm vào bi quan nên câu thơ thứ hai ngay tức khắc thăng bằng lại đầy khỏe khoắn và đặc thù là triết lí sống mạnh mẽ “ Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh”. Những người lính Tây Tiến dường như lường trước được điều gì sẽ xảy tới và họ nguyện hiến dâng cả thanh xuân, cả đời xanh của mình cho Tổ quốc và coi cái chết nhẹ tựa lông hồng. Tác giả dùng cách nói giảm nói tránh để sự hi sinh bớt nặng nề, bớt bi thương trước hoàn cảnh thực tiễn vô cùng bi thương. Lúc người lính Tây Tiến ngã xuống, thậm chí ko có một manh chiếu che thân, sống sao chết vậy. Con sông Mã đã từng chứng kiến biết bao vui buồn của cuộc đời người lính đã tấu lên khúc nhạc bi tráng vừa hào hùng, dữ dội lại vừa tiếc thương, ngậm ngùi để tiễn đưa người lính Tây Tiến về với đất mẹ thương yêu.
        Tương tự, với ngòi bút lãng mạn và thủ pháp đối lập đoạn thơ đã cho ta thấy rõ hình ảnh người lính Tây Tiến gian nan, khó khăn vẫn lẫm liệt uy phong trong gian lao thử thách, mất mát, hy sinh vẫn hiên ngang, hào hoa, thanh lịch. Hình ảnh người lính được tác giả vẽ bằng hai nét “bi” và “hùng”, từ đó phản ánh chân thực hiện thực khốc liệt đồng thời làm bật lên ý thức tranh đấu và thắng lợi của lớp lớp thanh niên Việt Nam nói riêng và dân tộc Việt Nam nói chung trong kháng chiến chống thực dân Pháp. Chúng ta mãi ko quên chân dung những chàng lính dũng cảm như thi sĩ Thanh Thảo từng viết:
“Chúng tôi đã đi ko tiếc đời mình
(Những tuổi hai mươi làm sao ko tiếc)
Nhưng người nào cũng tiếc tuổi hai mươi thì còn chi Tổ quốc?”
Các bài viết liên quan:
Đăng bởi: Trường THPT Diễn Châu 2
Phân mục: Lớp 12, Ngữ Văn 12

#Phân #tích #khổ #bài #Tây #tiến #hay #nhất

[rule_2_plain]

#Phân #tích #khổ #bài #Tây #tiến #hay #nhất

[rule_2_plain]

#Phân #tích #khổ #bài #Tây #tiến #hay #nhất

[rule_3_plain]

#Phân #tích #khổ #bài #Tây #tiến #hay #nhất

Phân tích: khổ 3 bài Tây tiến

       Quang Dũng – thi sĩ rất mực đa tình và tràn đầy cảm hứng lãng mạn. Thơ ông mang xúc cảm chủ đạo là nỗi nhớ về đoàn binh Tây Tiến, về núi rừng Tây Bắc. Bài thơ Tây Tiến với nỗi nhớ dạt dào đã quay lại thời kì để chân dung những chiến binh hiện lên đầy hào hoa, dũng cảm trong cảnh sắc tự nhiên đậm chất thơ. Đặc thù phải kể tới khổ thơ thứ ba với tất cả sự hào hùng, bi tráng, lãng mạn.
       Tây Tiến là một đơn vị mới được thành lập đầu năm 1947 có nhiệm vụ bảo vệ Tây Bắc Bộ Việt Nam. Quang Dũng từng giữ vị trí chỉ huy đoàn binh Tây Tiến. Sau đó, ông chuyển công việc và lúc nỗi nhớ ùa về trong kí ức, tràn trề trong trái tim, ông đã viết bài thơ Tây Tiến với khúc độc hành của nỗi thương nhớ.
       Nếu như đoạn thơ thứ hai mở ra quang cảnh tự nhiên Tây Bắc đầy mơ mòng, thơ mộng với vẻ đẹp thắm thiết, mặn nhưng của tình quân dân, thì tới đoạn thơ thứ ba chân dung người lính được khắc họa rõ hơn bao giờ:
“Tây Tiến đoàn binh ko mọc tóc
Quân xanh màu lá giữ oai hùm”
       Người lính hiện lên đầy hào hùng, hào hoa vừa lạ mắt vừa có phần kì lạ. Đoàn quân Tây Tiến hoạt động chủ yếu ở vùng rừng núi hiểm trở, núi cao thì thật cao, vực sâu thì thăm thẳm, bởi vậy những trận sốt rét rừng khiến họ xanh xao, tiều tụy tới mức hình dáng cũng thay đổi “ko mọc tóc”, “xanh màu lá”… Thế nhưng khó khăn ko thể đánh gục ý chí tranh đấu, họ vẫn tràn đầy sinh khí oai hùng, bộc lộ cho ý thức tranh đấu vững vàng dù nguy hiểm vây quanh, dù bệnh tật đớn đau, dù cuộc sống khó khăn họ vẫn giữ vẻ uy phong của những mãnh hổ nơi rừng thiêng. Vẻ uy phong được trình bày qua ánh mắt tức giận đầy sự căm thù và khát khao lập công. Hình như vẻ oai hùng cũng khiến người lính có phần dữ dằn nhưng sau vỏ bọc đấy là những tâm hồn luôn khát khao mến thương:

“Mắt trừng gửi mộng qua biên giới
Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm”
      Hai câu thơ như nuốt trọn hai toàn cầu ở trong mình, toàn cầu của giấc mộng đoạt được và giấc mộng mĩ nhân. Ban ngày, người lính đưa ánh mắt sục sôi những căm thù của mình về phía quân địch để quyết tâm tranh đấu và thắng lợi dệt nên mộng quân tử; đêm tối, những chàng trai hào hoa gửi hồn mình để mơ dệt mộng mĩ nhân.
       Tây Tiến và đoàn binh rất bi tráng trong những câu thơ tiếp theo:
“Tản mạn biên giới mồ viễn xứ
Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh
Áo bào thay chiếu anh về đất
Sông Mã gầm lên khúc độc hành”.
         Hình ảnh “mồ viễn xứ” là hình ảnh của cái chết, nói tới sự ra đi của người lính với những nấm mồ nằm tản mạn nơi biên giới xa xôi. Câu thơ gắn liền với sự bi thương, bi quan  thế nhưng Quang Dũng ko để người đọc chìm vào bi quan nên câu thơ thứ hai ngay tức khắc thăng bằng lại đầy khỏe khoắn và đặc thù là triết lí sống mạnh mẽ “ Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh”. Những người lính Tây Tiến dường như lường trước được điều gì sẽ xảy tới và họ nguyện hiến dâng cả thanh xuân, cả đời xanh của mình cho Tổ quốc và coi cái chết nhẹ tựa lông hồng. Tác giả dùng cách nói giảm nói tránh để sự hi sinh bớt nặng nề, bớt bi thương trước hoàn cảnh thực tiễn vô cùng bi thương. Lúc người lính Tây Tiến ngã xuống, thậm chí ko có một manh chiếu che thân, sống sao chết vậy. Con sông Mã đã từng chứng kiến biết bao vui buồn của cuộc đời người lính đã tấu lên khúc nhạc bi tráng vừa hào hùng, dữ dội lại vừa tiếc thương, ngậm ngùi để tiễn đưa người lính Tây Tiến về với đất mẹ thương yêu.
        Tương tự, với ngòi bút lãng mạn và thủ pháp đối lập đoạn thơ đã cho ta thấy rõ hình ảnh người lính Tây Tiến gian nan, khó khăn vẫn lẫm liệt uy phong trong gian lao thử thách, mất mát, hy sinh vẫn hiên ngang, hào hoa, thanh lịch. Hình ảnh người lính được tác giả vẽ bằng hai nét “bi” và “hùng”, từ đó phản ánh chân thực hiện thực khốc liệt đồng thời làm bật lên ý thức tranh đấu và thắng lợi của lớp lớp thanh niên Việt Nam nói riêng và dân tộc Việt Nam nói chung trong kháng chiến chống thực dân Pháp. Chúng ta mãi ko quên chân dung những chàng lính dũng cảm như thi sĩ Thanh Thảo từng viết:
“Chúng tôi đã đi ko tiếc đời mình
(Những tuổi hai mươi làm sao ko tiếc)
Nhưng người nào cũng tiếc tuổi hai mươi thì còn chi Tổ quốc?”
Các bài viết liên quan:
Đăng bởi: Trường THPT Diễn Châu 2
Phân mục: Lớp 12, Ngữ Văn 12

#Phân #tích #khổ #bài #Tây #tiếnhay #nhất

Bạn thấy bài viết Phân tích khổ 3 bài Tây tiến(hay nhất) có giải quyết đươc vấn đề bạn tìm hiểu không?, nếu  không hãy comment góp ý thêm về Phân tích khổ 3 bài Tây tiến(hay nhất) bên dưới để dienchau2.edu.vn có thể chỉnh sửa & cải thiện nội dung tốt hơn cho độc giả nhé! Cám ơn bạn đã ghé thăm Website Trường THPT Diễn Châu 2

Nhớ để nguồn: Phân tích khổ 3 bài Tây tiến(hay nhất) tại Kiến thức chung

THPT Diễn Châu 2

THPT Diễn Châu 2 – Nghệ An được thành lập vào năm 1965. Trường được tách từ Trường cấp 3 Diễn Châu 1 thành THPT Diễn Châu 2 và THPT Nguyễn Xuân Ôn. Ngôi trường THPT Diễn Châu 2 – Nghệ An mang nhiệm vụ đào tạo các thế hệ học sinh của vùng Trung, Bắc Diễn Châu và một số xã của huyện Yên Thành như: Đô Thành, Đức Thành, Thọ Thành.

Những bài viết liên quan

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button