Phân tích 14 câu đầu trong bài thơ Tây Tiến(hay nhất)

Phân tích 14 câu đầu trong bài thơ Tây Tiến

(hay nhất)

Hình Ảnh về: Phân tích 14 câu đầu trong bài thơ Tây Tiến

(hay nhất)

Video về: Phân tích 14 câu đầu trong bài thơ Tây Tiến

(hay nhất)

Wiki về Phân tích 14 câu đầu trong bài thơ Tây Tiến

(hay nhất)

Phân tích 14 câu đầu trong bài thơ Tây Tiến

(hay nhất) –

Quang Dũng ko chỉ là một thi sĩ, nhưng còn là một thi sĩ, tức là trong thơ ông có cả chất nhạc và chất nghệ thuật. Vì vậy, trong thơ Quang Dũng, người ta hay so sánh với nhạc trong thơ, và họa trong thơ là vì lẽ đó. Tây Tiến là những trang hoa đẹp nhất minh chứng cho điều đó, nhất là 14 câu thơ mở đầu. Hãy phân tích để làm sáng tỏ nhận định trên:

Phân tích 14 câu đầu trong bài thơ Tây Tiến

Tây Tiến mở ra bằng nỗi nhớ, nỗi nhớ khôn nguôi của xúc cảm và con tim được mô tả một cách lạ mắt và lạ lùng:

“Sông Mã xa rồi Tây Tiến ơi!

Nhớ núi, nhớ chơi vơi.

Sai Khao chở che cho đoàn quân mỏi mệt,

Mường Lát hoa về trong đêm “

Vần “ơi” như mở ra khoảng lặng vô tận của nỗi nhớ, để gửi về phương xa, nỗi nhớ vô hình giờ đây như bật thành hình khối và vang vọng. Nhớ chơi vơi là bộc lộ của nỗi nhớ, dân gian ta có câu “nhớ người nào là sống lại, như đứng đống lửa như ngồi đống than”. “Chơi vơi” của Quang Dũng vừa như vọng lại nỗi nhớ, vừa vọng nỗi nhớ vào ko gian trùng điệp vô tận. Nỗi nhớ trải dài cả bài thơ, dẫn dắt người đọc vào những miền xúc cảm vô tận. Thơ là cội nguồn của xúc cảm, nên ở những câu thơ mở đầu này, Quang Dũng đã thổi vào tâm hồn người đọc nhịp nhạc vô tận, nhịp độ muôn thuở của lòng mình, để tìm thấy sự đồng điệu và khơi gợi sự đồng cảm. trong tâm trí của người đọc. Tiếp nối dòng chảy đấy, là những hình ảnh thơ thấm đẫm trong từng ý thơ. “Sương giăng đầy, hoa về”, câu từ gợi cảm giác mung lung, ma mị và như chứa đựng bao ko gian ko lời, có phải vì thế ko? Hoa về, bao liên tưởng, là hình ảnh của tự nhiên, hay tâm hồn lãng mạn, đa tình của những người lính đất Hà Thành đã chìm trong sương đêm khuya khoắt, câu thơ của Quang Dũng như đưa người đọc vào ranh giới của những có thể khắc phục được, điều ko thể khắc phục được, để rồi cứ mờ ảo, đậm nét khác, sau cảnh thơ mộng, trữ tình là hình ảnh tự nhiên dữ dội, hùng vĩ:

“Bước lên một khúc cua dốc,

Hẻo lánh rượu, súng thơm cả trời.

Lên cao một nghìn mét, xuống một nghìn mét

Buổi chiều, thác nước hùng vĩ ầm ầm,

Đêm Mường Hịch, hổ trêu người “

Những từ láy “ngòng ngoèo, sâu tun hút” như những nét chấm phá đã gợi tả toàn cảnh núi rừng hiểm trở, hoang vu, thăm thẳm. Từ “vòng quanh” gợi lên những khúc vòng quanh, khấp khểnh của trục đường. “Vực thẳm” gợi lên sự sâu thẳm, hiểm trở của chốn rừng thiêng nước độc. Tiếp theo, từ láy như vẽ nên cái mênh mông của rừng thiêng, cũng gợi cái se lạnh của đường rừng nhưng ở câu thơ tiếp theo, Quang Dũng lại bộc lộ “Đêm Mường Hịch cọp beo trêu người”. Tự nhiên hùng vĩ nhưng đầy hắc búa, ẩn chứa những loài động vật hoang dại, nguy hiểm như muốn thử thách bước chân của những người lính. Nhịp thơ nhanh, ngắn, gấp gáp như vẽ lên những chặng đường hành quân khấp khểnh, khấp khểnh nhưng cũng như đang tạo nên một bản nhạc với nhịp độ xuôi ngược trên trục đường người lính đã đi qua. Trên nền bức tranh tự nhiên hùng vĩ đấy, hiện lên hình ảnh người lính:

“Người bạn cẩu thả của tôi ko đi nữa

Ngã súng quên đời ”

Quang Dũng ở đây đã ko tránh né hiện thực nhưng tái tạo hiện thực chiến trường và những gian truân của người lính, nếu câu thơ trên gợi lên sự mỏi mệt, uể oải thì câu thơ thứ hai của câu thơ “quên đời” như thấy được sự dũng cảm, mang đậm khí phách của những người lính nơi đây. Giữa khó khăn, gian truân, anh vẫn luôn ung dung trong tư thế của một người lính Hà Nội, ko chỉ hiên ngang trước tự nhiên hùng vĩ, dữ dội, tàn khốc nhưng còn thả hồn mình vào vẻ đẹp thơ mộng của nơi đây:

“Nhớ Tây Tiến cơm bốc khói,

Mai Châu mùa em thơm mùi gạo nếp ”

Giữa cái ko khí se lạnh, oi bức trên dưới là hình ảnh làn khói lam chiều của cuộc sống mộc mạc ấm áp, thân yêu của đồng bào miền núi. Đặc trưng ở đoạn thơ dưới đây, chất thơ lãng mạn và đa tình của Quang Dũng dường như đã mở ra ở hai chữ “em mùa”, vừa gợi lên sự trẻ trung, tươi mới, vừa có chút gì đó lãng mạn, tình tứ. bốn, ước mơ. Chính ranh giới và những nét đan xen, tương phản giữa hùng vĩ và thơ mộng đã làm cho 14 câu thơ đầu này của Quang Dũng thêm phần lạ mắt và thú vị.

Chỉ với 14 câu thơ mở đầu, nhưng tự nó, dường như đã đúc kết được nhiều điều về vẻ đẹp hồn thơ, phẩm chất thơ Quang Dũng vừa hào hùng nhưng cũng rất hào hoa, hào hoa.

Những bài viết liên quan:

Đăng bởi: Trường Trường THPT Diễn Châu 2

Phân mục: Văn lớp 12, Ngữ văn 12

[rule_{ruleNumber}]

#Phân #tích #câuđầu #trong #bài #thơ #Tây #Tiến #hay #nhất

[rule_3_plain]

#Phân #tích #câuđầu #trong #bài #thơ #Tây #Tiến #hay #nhất

          Quang Dũng ko chỉ là một thi sĩ, nhưng còn là người thơ, tức là trong hồn thơ ông có cả chất nhạc, chất họa thắm quyện vào. Vì thế nên vào thơ Quang Dũng, người ta vẫn hay ví trong thơ có nhạc, trong thơ có họa là vì vậy. Tây Tiến là những trang hoa tờ mây đẹp nhất minh chứng cho điều đó, đặc trưng là 14 câu thơ mở đầu. Hãy cùng phân tích để làm rõ nhận định trên nhé:

Phân tích 14 câu đầu trong bài thơ Tây Tiến
          Tây Tiến mở đầu bằng nỗi nhớ, nỗi nhớ triền miên của xúc cảm, của trái tim được diễn tả thật độc và lạ:
“Sông Mã xa rồi Tây Tiến ơi!
Nhớ về rừng núi, nhớ chơi vơi.
Sài Khao sương lấp đoàn quân mỏi,
Mường Lát hoa về trong đêm hơi”

         Vần “ơi” như mở ra mênh mông vô tận khoảng lặng của nỗi nhớ, để gửi nó về phương xa, nỗi nhớ vô hình nhưng nay lại như bật thành hình khối, thành âm vang. Nhớ chơi vơi là một cách diễn tả là về nỗi nhớ, dân gian ta có câu “nhớ người nào bổi hổi bổi hổi, như đứng đống lửa như ngồi đống than”. “Chơi vơi” của Quang Dũng vừa như đang ngân dài nỗi nhớ, nhưng cũng như đang làm vang xa nỗi nhớ vào cái điệp trùng vô tận của ko gian. Nỗi nhớ giăng giăng cả đoạn thơ, và dẫn dắt người đọc vào những miền xúc cảm dạt dào vô tận. Thơ là khởi nguồn của xúc cảm, vậy thì những câu thơ mở đầu này, Quang Dũng đã phổ vào tâm hồn người đọc điệu nhạc, điệu hồn vô tận của trái tim ông, để tìm kiếm sự đồng điệu, khơi gợi sự tri kỉ trong tâm hồn người đọc. Tiếp tục mạch chảy đấy, là những hình ảnh đầy chất thơ thấm đượm trong từng ý thơ. “Sương lấp, hoa về”, những từ ngữ gợi cảm giác về sự mơ hồ, huyền diệu, và như đang hàm chứa những khoảng vô ngôn rất đỗi dư tình là vì thế chăng? Hoa về, thật nhiều liên tưởng, là hình ảnh của tự nhiên, hay là tâm hồn lãng mạn, đa tình của những người chiến sĩ đất Hà thành đã đằm vào màn sương hơi đêm khuya, câu thơ của Quang Dũng như đưa người đọc vào đường biên của khả giải, bất khả giải, để rồi, cứ một nét mờ, lại một nét đậm, sau những cảnh tượng đầy thơ mộng trữ tình, lại là hình ảnh tự nhiên hùng vĩ dữ dội:
“Dốc lên khúc khuỷu dốc thăm thẳm,
Hẻo lánh cồn mây, súng ngửi trời.
Nghìn thước lên cao, nghìn thước xuống
Chiều chiều oai linh thác gầm thét,
Đêm đêm Mường Hịch cọp trêu người”
        Các từ láy “khúc khuỷu, thăm thẳm, hẻo lánh” như những nét vẽ sắc nét đã lột tả hết toàn thể cảnh tượng núi rừng hiểm trở, hoang vu, hẻo lánh thăm thẳm. Từ “khúc khuỷu” gợi cái khấp khểnh, trúc trắc của những cung đường. “Thăm thẳm” lại gợi lên chiều sâu tun hút và sự nguy hiểm của nơi rừng thiêng nước độc. Tiếp đó từ “hẻo lánh” như vẽ cả cái ngút nghìn của rừng thiêng, lại cũng vừa gợi ra cái ớn lạnh của đường rừng nhưng ở câu thơ tiếp theo đó Quang Dũng đã hé lộ “Đêm đêm Mường Hịch cọp trêu người”. Tự nhiên thì hùng vĩ nhưng đầy hắc búa, lại ẩn tàng những con thú hoang dữ, nguy hiểm chập chùng như đang thử thách bước chân những người lính. Nhịp thơ nhanh, ngắn, dồn dập, như đang vẽ nên những cung đường hành quân trúc trắc, khấp khểnh, nhưng cũng như đang phổ một bản nhạc với nhịp độ trúc trắc trên cung đường những người lính đã qua. Còn trên nền bức tranh tự nhiên hùng vĩ đấy, hiện lên hình ảnh người lính:
“Anh bạn dãi dầu ko bước nữa
Gục lên súng mũ quên mất đời”
         Quang Dũng ở đây đã ko hề tránh né hiện thực, nhưng tái tạo thực tiễn chiến trường và nỗi nhọc nhằn gian truân của những người lính, nếu câu thơ trên gợi sự nhọc nhằn, uể oải, thì tới câu thơ thứ hai cụm từ “quên mất đời”, như thấy được khí phách ngang tàn, đậm chất lính của những người chiến sĩ nơi đây. Trong khó khăn gian truân, vẫn luôn ung dung tư thế tâm thế anh lính đất Hà thành, ko chỉ hiên ngang giữa tự nhiên hùng vĩ, dữ dội, dữ tợn, nhưng cũng thả hồn mình vào cái thơ mộng ở nơi đây:
“Nhớ ôi Tây Tiến cơm lên khói,
Mai Châu mùa em thơm nếp xôi”
         Giữa cái hẻo lánh, lạnh lẽo trên kia, dưới này lại là hình ảnh khói lam chiều của cuộc sống dân dã ấm áp, đượm hương, đượm tình của người đồng bào miền núi. Đặc trưng trong câu thơ dưới, hồn thơ lãng mạn, đa tình của Quang Dũng như đã ngỏ hết vào hai chữ “mùa em”, vừa gợi sự trẻ trung, tươi mới, vừa có chút gì đó đa tình, lãng mạn, tình tứ, mộng mơ. Chính những ranh giới và những nét pha trộn, đối kháng giữa hùng vĩ và thơ mộng đã làm 14 câu thơ đầu này của Quang Dũng thêm rực rỡ, thú vị.
       Chỉ với 14 câu thơ mở đầu, nhưng tự nó như đã vẽ nên rất nhiều về vẻ đẹp của hồn thơ, chất thơ Quang Dũng, đó là vừa hào hùng nhưng cũng rất đỗi hào hoa, tráng lệ.
Các bài viết liên quan:
Đăng bởi: Trường THPT Diễn Châu 2
Phân mục: Lớp 12, Ngữ Văn 12

#Phân #tích #câuđầu #trong #bài #thơ #Tây #Tiến #hay #nhất

[rule_2_plain]

#Phân #tích #câuđầu #trong #bài #thơ #Tây #Tiến #hay #nhất

[rule_2_plain]

#Phân #tích #câuđầu #trong #bài #thơ #Tây #Tiến #hay #nhất

[rule_3_plain]

#Phân #tích #câuđầu #trong #bài #thơ #Tây #Tiến #hay #nhất

          Quang Dũng ko chỉ là một thi sĩ, nhưng còn là người thơ, tức là trong hồn thơ ông có cả chất nhạc, chất họa thắm quyện vào. Vì thế nên vào thơ Quang Dũng, người ta vẫn hay ví trong thơ có nhạc, trong thơ có họa là vì vậy. Tây Tiến là những trang hoa tờ mây đẹp nhất minh chứng cho điều đó, đặc trưng là 14 câu thơ mở đầu. Hãy cùng phân tích để làm rõ nhận định trên nhé:

Xem thêm:  Mẫu đơn xin đi nước ngoài của Đảng viên

Phân tích 14 câu đầu trong bài thơ Tây Tiến
          Tây Tiến mở đầu bằng nỗi nhớ, nỗi nhớ triền miên của xúc cảm, của trái tim được diễn tả thật độc và lạ:
“Sông Mã xa rồi Tây Tiến ơi!
Nhớ về rừng núi, nhớ chơi vơi.
Sài Khao sương lấp đoàn quân mỏi,
Mường Lát hoa về trong đêm hơi”

         Vần “ơi” như mở ra mênh mông vô tận khoảng lặng của nỗi nhớ, để gửi nó về phương xa, nỗi nhớ vô hình nhưng nay lại như bật thành hình khối, thành âm vang. Nhớ chơi vơi là một cách diễn tả là về nỗi nhớ, dân gian ta có câu “nhớ người nào bổi hổi bổi hổi, như đứng đống lửa như ngồi đống than”. “Chơi vơi” của Quang Dũng vừa như đang ngân dài nỗi nhớ, nhưng cũng như đang làm vang xa nỗi nhớ vào cái điệp trùng vô tận của ko gian. Nỗi nhớ giăng giăng cả đoạn thơ, và dẫn dắt người đọc vào những miền xúc cảm dạt dào vô tận. Thơ là khởi nguồn của xúc cảm, vậy thì những câu thơ mở đầu này, Quang Dũng đã phổ vào tâm hồn người đọc điệu nhạc, điệu hồn vô tận của trái tim ông, để tìm kiếm sự đồng điệu, khơi gợi sự tri kỉ trong tâm hồn người đọc. Tiếp tục mạch chảy đấy, là những hình ảnh đầy chất thơ thấm đượm trong từng ý thơ. “Sương lấp, hoa về”, những từ ngữ gợi cảm giác về sự mơ hồ, huyền diệu, và như đang hàm chứa những khoảng vô ngôn rất đỗi dư tình là vì thế chăng? Hoa về, thật nhiều liên tưởng, là hình ảnh của tự nhiên, hay là tâm hồn lãng mạn, đa tình của những người chiến sĩ đất Hà thành đã đằm vào màn sương hơi đêm khuya, câu thơ của Quang Dũng như đưa người đọc vào đường biên của khả giải, bất khả giải, để rồi, cứ một nét mờ, lại một nét đậm, sau những cảnh tượng đầy thơ mộng trữ tình, lại là hình ảnh tự nhiên hùng vĩ dữ dội:
“Dốc lên khúc khuỷu dốc thăm thẳm,
Hẻo lánh cồn mây, súng ngửi trời.
Nghìn thước lên cao, nghìn thước xuống
Chiều chiều oai linh thác gầm thét,
Đêm đêm Mường Hịch cọp trêu người”
        Các từ láy “khúc khuỷu, thăm thẳm, hẻo lánh” như những nét vẽ sắc nét đã lột tả hết toàn thể cảnh tượng núi rừng hiểm trở, hoang vu, hẻo lánh thăm thẳm. Từ “khúc khuỷu” gợi cái khấp khểnh, trúc trắc của những cung đường. “Thăm thẳm” lại gợi lên chiều sâu tun hút và sự nguy hiểm của nơi rừng thiêng nước độc. Tiếp đó từ “hẻo lánh” như vẽ cả cái ngút nghìn của rừng thiêng, lại cũng vừa gợi ra cái ớn lạnh của đường rừng nhưng ở câu thơ tiếp theo đó Quang Dũng đã hé lộ “Đêm đêm Mường Hịch cọp trêu người”. Tự nhiên thì hùng vĩ nhưng đầy hắc búa, lại ẩn tàng những con thú hoang dữ, nguy hiểm chập chùng như đang thử thách bước chân những người lính. Nhịp thơ nhanh, ngắn, dồn dập, như đang vẽ nên những cung đường hành quân trúc trắc, khấp khểnh, nhưng cũng như đang phổ một bản nhạc với nhịp độ trúc trắc trên cung đường những người lính đã qua. Còn trên nền bức tranh tự nhiên hùng vĩ đấy, hiện lên hình ảnh người lính:
“Anh bạn dãi dầu ko bước nữa
Gục lên súng mũ quên mất đời”
         Quang Dũng ở đây đã ko hề tránh né hiện thực, nhưng tái tạo thực tiễn chiến trường và nỗi nhọc nhằn gian truân của những người lính, nếu câu thơ trên gợi sự nhọc nhằn, uể oải, thì tới câu thơ thứ hai cụm từ “quên mất đời”, như thấy được khí phách ngang tàn, đậm chất lính của những người chiến sĩ nơi đây. Trong khó khăn gian truân, vẫn luôn ung dung tư thế tâm thế anh lính đất Hà thành, ko chỉ hiên ngang giữa tự nhiên hùng vĩ, dữ dội, dữ tợn, nhưng cũng thả hồn mình vào cái thơ mộng ở nơi đây:
“Nhớ ôi Tây Tiến cơm lên khói,
Mai Châu mùa em thơm nếp xôi”
         Giữa cái hẻo lánh, lạnh lẽo trên kia, dưới này lại là hình ảnh khói lam chiều của cuộc sống dân dã ấm áp, đượm hương, đượm tình của người đồng bào miền núi. Đặc trưng trong câu thơ dưới, hồn thơ lãng mạn, đa tình của Quang Dũng như đã ngỏ hết vào hai chữ “mùa em”, vừa gợi sự trẻ trung, tươi mới, vừa có chút gì đó đa tình, lãng mạn, tình tứ, mộng mơ. Chính những ranh giới và những nét pha trộn, đối kháng giữa hùng vĩ và thơ mộng đã làm 14 câu thơ đầu này của Quang Dũng thêm rực rỡ, thú vị.
       Chỉ với 14 câu thơ mở đầu, nhưng tự nó như đã vẽ nên rất nhiều về vẻ đẹp của hồn thơ, chất thơ Quang Dũng, đó là vừa hào hùng nhưng cũng rất đỗi hào hoa, tráng lệ.
Các bài viết liên quan:
Đăng bởi: Trường THPT Diễn Châu 2
Phân mục: Lớp 12, Ngữ Văn 12

xem thêm thông tin chi tiết về Phân tích 14 câu đầu trong bài thơ Tây Tiến(hay nhất)

Phân tích 14 câu đầu trong bài thơ Tây Tiến(hay nhất)

Hình Ảnh về: Phân tích 14 câu đầu trong bài thơ Tây Tiến(hay nhất)

Video về: Phân tích 14 câu đầu trong bài thơ Tây Tiến(hay nhất)

Wiki về Phân tích 14 câu đầu trong bài thơ Tây Tiến(hay nhất)

Phân tích 14 câu đầu trong bài thơ Tây Tiến(hay nhất) -

Phân tích 14 câu đầu trong bài thơ Tây Tiến

(hay nhất)

Hình Ảnh về: Phân tích 14 câu đầu trong bài thơ Tây Tiến

(hay nhất)

Video về: Phân tích 14 câu đầu trong bài thơ Tây Tiến

(hay nhất)

Wiki về Phân tích 14 câu đầu trong bài thơ Tây Tiến

(hay nhất)

Phân tích 14 câu đầu trong bài thơ Tây Tiến

(hay nhất) -

Quang Dũng ko chỉ là một thi sĩ, nhưng còn là một thi sĩ, tức là trong thơ ông có cả chất nhạc và chất nghệ thuật. Vì vậy, trong thơ Quang Dũng, người ta hay so sánh với nhạc trong thơ, và họa trong thơ là vì lẽ đó. Tây Tiến là những trang hoa đẹp nhất minh chứng cho điều đó, nhất là 14 câu thơ mở đầu. Hãy phân tích để làm sáng tỏ nhận định trên:

Phân tích 14 câu đầu trong bài thơ Tây Tiến

Tây Tiến mở ra bằng nỗi nhớ, nỗi nhớ khôn nguôi của xúc cảm và con tim được mô tả một cách lạ mắt và lạ lùng:

“Sông Mã xa rồi Tây Tiến ơi!

Nhớ núi, nhớ chơi vơi.

Sai Khao chở che cho đoàn quân mỏi mệt,

Mường Lát hoa về trong đêm "

Vần “ơi” như mở ra khoảng lặng vô tận của nỗi nhớ, để gửi về phương xa, nỗi nhớ vô hình giờ đây như bật thành hình khối và vang vọng. Nhớ chơi vơi là bộc lộ của nỗi nhớ, dân gian ta có câu “nhớ người nào là sống lại, như đứng đống lửa như ngồi đống than”. “Chơi vơi” của Quang Dũng vừa như vọng lại nỗi nhớ, vừa vọng nỗi nhớ vào ko gian trùng điệp vô tận. Nỗi nhớ trải dài cả bài thơ, dẫn dắt người đọc vào những miền xúc cảm vô tận. Thơ là cội nguồn của xúc cảm, nên ở những câu thơ mở đầu này, Quang Dũng đã thổi vào tâm hồn người đọc nhịp nhạc vô tận, nhịp độ muôn thuở của lòng mình, để tìm thấy sự đồng điệu và khơi gợi sự đồng cảm. trong tâm trí của người đọc. Tiếp nối dòng chảy đấy, là những hình ảnh thơ thấm đẫm trong từng ý thơ. “Sương giăng đầy, hoa về”, câu từ gợi cảm giác mung lung, ma mị và như chứa đựng bao ko gian ko lời, có phải vì thế ko? Hoa về, bao liên tưởng, là hình ảnh của tự nhiên, hay tâm hồn lãng mạn, đa tình của những người lính đất Hà Thành đã chìm trong sương đêm khuya khoắt, câu thơ của Quang Dũng như đưa người đọc vào ranh giới của những có thể khắc phục được, điều ko thể khắc phục được, để rồi cứ mờ ảo, đậm nét khác, sau cảnh thơ mộng, trữ tình là hình ảnh tự nhiên dữ dội, hùng vĩ:

“Bước lên một khúc cua dốc,

Hẻo lánh rượu, súng thơm cả trời.

Lên cao một nghìn mét, xuống một nghìn mét

Buổi chiều, thác nước hùng vĩ ầm ầm,

Đêm Mường Hịch, hổ trêu người "

Những từ láy “ngòng ngoèo, sâu tun hút” như những nét chấm phá đã gợi tả toàn cảnh núi rừng hiểm trở, hoang vu, thăm thẳm. Từ “vòng quanh” gợi lên những khúc vòng quanh, khấp khểnh của trục đường. “Vực thẳm” gợi lên sự sâu thẳm, hiểm trở của chốn rừng thiêng nước độc. Tiếp theo, từ láy như vẽ nên cái mênh mông của rừng thiêng, cũng gợi cái se lạnh của đường rừng nhưng ở câu thơ tiếp theo, Quang Dũng lại bộc lộ “Đêm Mường Hịch cọp beo trêu người”. Tự nhiên hùng vĩ nhưng đầy hắc búa, ẩn chứa những loài động vật hoang dại, nguy hiểm như muốn thử thách bước chân của những người lính. Nhịp thơ nhanh, ngắn, gấp gáp như vẽ lên những chặng đường hành quân khấp khểnh, khấp khểnh nhưng cũng như đang tạo nên một bản nhạc với nhịp độ xuôi ngược trên trục đường người lính đã đi qua. Trên nền bức tranh tự nhiên hùng vĩ đấy, hiện lên hình ảnh người lính:

“Người bạn cẩu thả của tôi ko đi nữa

Ngã súng quên đời ”

Quang Dũng ở đây đã ko tránh né hiện thực nhưng tái tạo hiện thực chiến trường và những gian truân của người lính, nếu câu thơ trên gợi lên sự mỏi mệt, uể oải thì câu thơ thứ hai của câu thơ “quên đời” như thấy được sự dũng cảm, mang đậm khí phách của những người lính nơi đây. Giữa khó khăn, gian truân, anh vẫn luôn ung dung trong tư thế của một người lính Hà Nội, ko chỉ hiên ngang trước tự nhiên hùng vĩ, dữ dội, tàn khốc nhưng còn thả hồn mình vào vẻ đẹp thơ mộng của nơi đây:

“Nhớ Tây Tiến cơm bốc khói,

Mai Châu mùa em thơm mùi gạo nếp ”

Giữa cái ko khí se lạnh, oi bức trên dưới là hình ảnh làn khói lam chiều của cuộc sống mộc mạc ấm áp, thân yêu của đồng bào miền núi. Đặc trưng ở đoạn thơ dưới đây, chất thơ lãng mạn và đa tình của Quang Dũng dường như đã mở ra ở hai chữ “em mùa”, vừa gợi lên sự trẻ trung, tươi mới, vừa có chút gì đó lãng mạn, tình tứ. bốn, ước mơ. Chính ranh giới và những nét đan xen, tương phản giữa hùng vĩ và thơ mộng đã làm cho 14 câu thơ đầu này của Quang Dũng thêm phần lạ mắt và thú vị.

Chỉ với 14 câu thơ mở đầu, nhưng tự nó, dường như đã đúc kết được nhiều điều về vẻ đẹp hồn thơ, phẩm chất thơ Quang Dũng vừa hào hùng nhưng cũng rất hào hoa, hào hoa.

Những bài viết liên quan:

Đăng bởi: Trường Trường THPT Diễn Châu 2

Phân mục: Văn lớp 12, Ngữ văn 12

[rule_{ruleNumber}]

#Phân #tích #câuđầu #trong #bài #thơ #Tây #Tiến #hay #nhất

[rule_3_plain]

#Phân #tích #câuđầu #trong #bài #thơ #Tây #Tiến #hay #nhất

          Quang Dũng ko chỉ là một thi sĩ, nhưng còn là người thơ, tức là trong hồn thơ ông có cả chất nhạc, chất họa thắm quyện vào. Vì thế nên vào thơ Quang Dũng, người ta vẫn hay ví trong thơ có nhạc, trong thơ có họa là vì vậy. Tây Tiến là những trang hoa tờ mây đẹp nhất minh chứng cho điều đó, đặc trưng là 14 câu thơ mở đầu. Hãy cùng phân tích để làm rõ nhận định trên nhé:

Phân tích 14 câu đầu trong bài thơ Tây Tiến
          Tây Tiến mở đầu bằng nỗi nhớ, nỗi nhớ triền miên của xúc cảm, của trái tim được diễn tả thật độc và lạ:
“Sông Mã xa rồi Tây Tiến ơi!
Nhớ về rừng núi, nhớ chơi vơi.
Sài Khao sương lấp đoàn quân mỏi,
Mường Lát hoa về trong đêm hơi”

         Vần “ơi” như mở ra mênh mông vô tận khoảng lặng của nỗi nhớ, để gửi nó về phương xa, nỗi nhớ vô hình nhưng nay lại như bật thành hình khối, thành âm vang. Nhớ chơi vơi là một cách diễn tả là về nỗi nhớ, dân gian ta có câu “nhớ người nào bổi hổi bổi hổi, như đứng đống lửa như ngồi đống than”. “Chơi vơi” của Quang Dũng vừa như đang ngân dài nỗi nhớ, nhưng cũng như đang làm vang xa nỗi nhớ vào cái điệp trùng vô tận của ko gian. Nỗi nhớ giăng giăng cả đoạn thơ, và dẫn dắt người đọc vào những miền xúc cảm dạt dào vô tận. Thơ là khởi nguồn của xúc cảm, vậy thì những câu thơ mở đầu này, Quang Dũng đã phổ vào tâm hồn người đọc điệu nhạc, điệu hồn vô tận của trái tim ông, để tìm kiếm sự đồng điệu, khơi gợi sự tri kỉ trong tâm hồn người đọc. Tiếp tục mạch chảy đấy, là những hình ảnh đầy chất thơ thấm đượm trong từng ý thơ. “Sương lấp, hoa về”, những từ ngữ gợi cảm giác về sự mơ hồ, huyền diệu, và như đang hàm chứa những khoảng vô ngôn rất đỗi dư tình là vì thế chăng? Hoa về, thật nhiều liên tưởng, là hình ảnh của tự nhiên, hay là tâm hồn lãng mạn, đa tình của những người chiến sĩ đất Hà thành đã đằm vào màn sương hơi đêm khuya, câu thơ của Quang Dũng như đưa người đọc vào đường biên của khả giải, bất khả giải, để rồi, cứ một nét mờ, lại một nét đậm, sau những cảnh tượng đầy thơ mộng trữ tình, lại là hình ảnh tự nhiên hùng vĩ dữ dội:
“Dốc lên khúc khuỷu dốc thăm thẳm,
Hẻo lánh cồn mây, súng ngửi trời.
Nghìn thước lên cao, nghìn thước xuống
Chiều chiều oai linh thác gầm thét,
Đêm đêm Mường Hịch cọp trêu người”
        Các từ láy “khúc khuỷu, thăm thẳm, hẻo lánh” như những nét vẽ sắc nét đã lột tả hết toàn thể cảnh tượng núi rừng hiểm trở, hoang vu, hẻo lánh thăm thẳm. Từ “khúc khuỷu” gợi cái khấp khểnh, trúc trắc của những cung đường. “Thăm thẳm” lại gợi lên chiều sâu tun hút và sự nguy hiểm của nơi rừng thiêng nước độc. Tiếp đó từ “hẻo lánh” như vẽ cả cái ngút nghìn của rừng thiêng, lại cũng vừa gợi ra cái ớn lạnh của đường rừng nhưng ở câu thơ tiếp theo đó Quang Dũng đã hé lộ “Đêm đêm Mường Hịch cọp trêu người”. Tự nhiên thì hùng vĩ nhưng đầy hắc búa, lại ẩn tàng những con thú hoang dữ, nguy hiểm chập chùng như đang thử thách bước chân những người lính. Nhịp thơ nhanh, ngắn, dồn dập, như đang vẽ nên những cung đường hành quân trúc trắc, khấp khểnh, nhưng cũng như đang phổ một bản nhạc với nhịp độ trúc trắc trên cung đường những người lính đã qua. Còn trên nền bức tranh tự nhiên hùng vĩ đấy, hiện lên hình ảnh người lính:
“Anh bạn dãi dầu ko bước nữa
Gục lên súng mũ quên mất đời”
         Quang Dũng ở đây đã ko hề tránh né hiện thực, nhưng tái tạo thực tiễn chiến trường và nỗi nhọc nhằn gian truân của những người lính, nếu câu thơ trên gợi sự nhọc nhằn, uể oải, thì tới câu thơ thứ hai cụm từ “quên mất đời”, như thấy được khí phách ngang tàn, đậm chất lính của những người chiến sĩ nơi đây. Trong khó khăn gian truân, vẫn luôn ung dung tư thế tâm thế anh lính đất Hà thành, ko chỉ hiên ngang giữa tự nhiên hùng vĩ, dữ dội, dữ tợn, nhưng cũng thả hồn mình vào cái thơ mộng ở nơi đây:
“Nhớ ôi Tây Tiến cơm lên khói,
Mai Châu mùa em thơm nếp xôi”
         Giữa cái hẻo lánh, lạnh lẽo trên kia, dưới này lại là hình ảnh khói lam chiều của cuộc sống dân dã ấm áp, đượm hương, đượm tình của người đồng bào miền núi. Đặc trưng trong câu thơ dưới, hồn thơ lãng mạn, đa tình của Quang Dũng như đã ngỏ hết vào hai chữ “mùa em”, vừa gợi sự trẻ trung, tươi mới, vừa có chút gì đó đa tình, lãng mạn, tình tứ, mộng mơ. Chính những ranh giới và những nét pha trộn, đối kháng giữa hùng vĩ và thơ mộng đã làm 14 câu thơ đầu này của Quang Dũng thêm rực rỡ, thú vị.
       Chỉ với 14 câu thơ mở đầu, nhưng tự nó như đã vẽ nên rất nhiều về vẻ đẹp của hồn thơ, chất thơ Quang Dũng, đó là vừa hào hùng nhưng cũng rất đỗi hào hoa, tráng lệ.
Các bài viết liên quan:
Đăng bởi: Trường THPT Diễn Châu 2
Phân mục: Lớp 12, Ngữ Văn 12

#Phân #tích #câuđầu #trong #bài #thơ #Tây #Tiến #hay #nhất

[rule_2_plain]

#Phân #tích #câuđầu #trong #bài #thơ #Tây #Tiến #hay #nhất

[rule_2_plain]

#Phân #tích #câuđầu #trong #bài #thơ #Tây #Tiến #hay #nhất

[rule_3_plain]

#Phân #tích #câuđầu #trong #bài #thơ #Tây #Tiến #hay #nhất

          Quang Dũng ko chỉ là một thi sĩ, nhưng còn là người thơ, tức là trong hồn thơ ông có cả chất nhạc, chất họa thắm quyện vào. Vì thế nên vào thơ Quang Dũng, người ta vẫn hay ví trong thơ có nhạc, trong thơ có họa là vì vậy. Tây Tiến là những trang hoa tờ mây đẹp nhất minh chứng cho điều đó, đặc trưng là 14 câu thơ mở đầu. Hãy cùng phân tích để làm rõ nhận định trên nhé:

Phân tích 14 câu đầu trong bài thơ Tây Tiến
          Tây Tiến mở đầu bằng nỗi nhớ, nỗi nhớ triền miên của xúc cảm, của trái tim được diễn tả thật độc và lạ:
“Sông Mã xa rồi Tây Tiến ơi!
Nhớ về rừng núi, nhớ chơi vơi.
Sài Khao sương lấp đoàn quân mỏi,
Mường Lát hoa về trong đêm hơi”

         Vần “ơi” như mở ra mênh mông vô tận khoảng lặng của nỗi nhớ, để gửi nó về phương xa, nỗi nhớ vô hình nhưng nay lại như bật thành hình khối, thành âm vang. Nhớ chơi vơi là một cách diễn tả là về nỗi nhớ, dân gian ta có câu “nhớ người nào bổi hổi bổi hổi, như đứng đống lửa như ngồi đống than”. “Chơi vơi” của Quang Dũng vừa như đang ngân dài nỗi nhớ, nhưng cũng như đang làm vang xa nỗi nhớ vào cái điệp trùng vô tận của ko gian. Nỗi nhớ giăng giăng cả đoạn thơ, và dẫn dắt người đọc vào những miền xúc cảm dạt dào vô tận. Thơ là khởi nguồn của xúc cảm, vậy thì những câu thơ mở đầu này, Quang Dũng đã phổ vào tâm hồn người đọc điệu nhạc, điệu hồn vô tận của trái tim ông, để tìm kiếm sự đồng điệu, khơi gợi sự tri kỉ trong tâm hồn người đọc. Tiếp tục mạch chảy đấy, là những hình ảnh đầy chất thơ thấm đượm trong từng ý thơ. “Sương lấp, hoa về”, những từ ngữ gợi cảm giác về sự mơ hồ, huyền diệu, và như đang hàm chứa những khoảng vô ngôn rất đỗi dư tình là vì thế chăng? Hoa về, thật nhiều liên tưởng, là hình ảnh của tự nhiên, hay là tâm hồn lãng mạn, đa tình của những người chiến sĩ đất Hà thành đã đằm vào màn sương hơi đêm khuya, câu thơ của Quang Dũng như đưa người đọc vào đường biên của khả giải, bất khả giải, để rồi, cứ một nét mờ, lại một nét đậm, sau những cảnh tượng đầy thơ mộng trữ tình, lại là hình ảnh tự nhiên hùng vĩ dữ dội:
“Dốc lên khúc khuỷu dốc thăm thẳm,
Hẻo lánh cồn mây, súng ngửi trời.
Nghìn thước lên cao, nghìn thước xuống
Chiều chiều oai linh thác gầm thét,
Đêm đêm Mường Hịch cọp trêu người”
        Các từ láy “khúc khuỷu, thăm thẳm, hẻo lánh” như những nét vẽ sắc nét đã lột tả hết toàn thể cảnh tượng núi rừng hiểm trở, hoang vu, hẻo lánh thăm thẳm. Từ “khúc khuỷu” gợi cái khấp khểnh, trúc trắc của những cung đường. “Thăm thẳm” lại gợi lên chiều sâu tun hút và sự nguy hiểm của nơi rừng thiêng nước độc. Tiếp đó từ “hẻo lánh” như vẽ cả cái ngút nghìn của rừng thiêng, lại cũng vừa gợi ra cái ớn lạnh của đường rừng nhưng ở câu thơ tiếp theo đó Quang Dũng đã hé lộ “Đêm đêm Mường Hịch cọp trêu người”. Tự nhiên thì hùng vĩ nhưng đầy hắc búa, lại ẩn tàng những con thú hoang dữ, nguy hiểm chập chùng như đang thử thách bước chân những người lính. Nhịp thơ nhanh, ngắn, dồn dập, như đang vẽ nên những cung đường hành quân trúc trắc, khấp khểnh, nhưng cũng như đang phổ một bản nhạc với nhịp độ trúc trắc trên cung đường những người lính đã qua. Còn trên nền bức tranh tự nhiên hùng vĩ đấy, hiện lên hình ảnh người lính:
“Anh bạn dãi dầu ko bước nữa
Gục lên súng mũ quên mất đời”
         Quang Dũng ở đây đã ko hề tránh né hiện thực, nhưng tái tạo thực tiễn chiến trường và nỗi nhọc nhằn gian truân của những người lính, nếu câu thơ trên gợi sự nhọc nhằn, uể oải, thì tới câu thơ thứ hai cụm từ “quên mất đời”, như thấy được khí phách ngang tàn, đậm chất lính của những người chiến sĩ nơi đây. Trong khó khăn gian truân, vẫn luôn ung dung tư thế tâm thế anh lính đất Hà thành, ko chỉ hiên ngang giữa tự nhiên hùng vĩ, dữ dội, dữ tợn, nhưng cũng thả hồn mình vào cái thơ mộng ở nơi đây:
“Nhớ ôi Tây Tiến cơm lên khói,
Mai Châu mùa em thơm nếp xôi”
         Giữa cái hẻo lánh, lạnh lẽo trên kia, dưới này lại là hình ảnh khói lam chiều của cuộc sống dân dã ấm áp, đượm hương, đượm tình của người đồng bào miền núi. Đặc trưng trong câu thơ dưới, hồn thơ lãng mạn, đa tình của Quang Dũng như đã ngỏ hết vào hai chữ “mùa em”, vừa gợi sự trẻ trung, tươi mới, vừa có chút gì đó đa tình, lãng mạn, tình tứ, mộng mơ. Chính những ranh giới và những nét pha trộn, đối kháng giữa hùng vĩ và thơ mộng đã làm 14 câu thơ đầu này của Quang Dũng thêm rực rỡ, thú vị.
       Chỉ với 14 câu thơ mở đầu, nhưng tự nó như đã vẽ nên rất nhiều về vẻ đẹp của hồn thơ, chất thơ Quang Dũng, đó là vừa hào hùng nhưng cũng rất đỗi hào hoa, tráng lệ.
Các bài viết liên quan:
Đăng bởi: Trường THPT Diễn Châu 2
Phân mục: Lớp 12, Ngữ Văn 12

[rule_{ruleNumber}]

#Phân #tích #câuđầu #trong #bài #thơ #Tây #Tiến #hay #nhất

[rule_3_plain]

#Phân #tích #câuđầu #trong #bài #thơ #Tây #Tiến #hay #nhất

          Quang Dũng ko chỉ là một thi sĩ, nhưng còn là người thơ, tức là trong hồn thơ ông có cả chất nhạc, chất họa thắm quyện vào. Vì thế nên vào thơ Quang Dũng, người ta vẫn hay ví trong thơ có nhạc, trong thơ có họa là vì vậy. Tây Tiến là những trang hoa tờ mây đẹp nhất minh chứng cho điều đó, đặc trưng là 14 câu thơ mở đầu. Hãy cùng phân tích để làm rõ nhận định trên nhé:

Phân tích 14 câu đầu trong bài thơ Tây Tiến
          Tây Tiến mở đầu bằng nỗi nhớ, nỗi nhớ triền miên của xúc cảm, của trái tim được diễn tả thật độc và lạ:
“Sông Mã xa rồi Tây Tiến ơi!
Nhớ về rừng núi, nhớ chơi vơi.
Sài Khao sương lấp đoàn quân mỏi,
Mường Lát hoa về trong đêm hơi”

         Vần “ơi” như mở ra mênh mông vô tận khoảng lặng của nỗi nhớ, để gửi nó về phương xa, nỗi nhớ vô hình nhưng nay lại như bật thành hình khối, thành âm vang. Nhớ chơi vơi là một cách diễn tả là về nỗi nhớ, dân gian ta có câu “nhớ người nào bổi hổi bổi hổi, như đứng đống lửa như ngồi đống than”. “Chơi vơi” của Quang Dũng vừa như đang ngân dài nỗi nhớ, nhưng cũng như đang làm vang xa nỗi nhớ vào cái điệp trùng vô tận của ko gian. Nỗi nhớ giăng giăng cả đoạn thơ, và dẫn dắt người đọc vào những miền xúc cảm dạt dào vô tận. Thơ là khởi nguồn của xúc cảm, vậy thì những câu thơ mở đầu này, Quang Dũng đã phổ vào tâm hồn người đọc điệu nhạc, điệu hồn vô tận của trái tim ông, để tìm kiếm sự đồng điệu, khơi gợi sự tri kỉ trong tâm hồn người đọc. Tiếp tục mạch chảy đấy, là những hình ảnh đầy chất thơ thấm đượm trong từng ý thơ. “Sương lấp, hoa về”, những từ ngữ gợi cảm giác về sự mơ hồ, huyền diệu, và như đang hàm chứa những khoảng vô ngôn rất đỗi dư tình là vì thế chăng? Hoa về, thật nhiều liên tưởng, là hình ảnh của tự nhiên, hay là tâm hồn lãng mạn, đa tình của những người chiến sĩ đất Hà thành đã đằm vào màn sương hơi đêm khuya, câu thơ của Quang Dũng như đưa người đọc vào đường biên của khả giải, bất khả giải, để rồi, cứ một nét mờ, lại một nét đậm, sau những cảnh tượng đầy thơ mộng trữ tình, lại là hình ảnh tự nhiên hùng vĩ dữ dội:
“Dốc lên khúc khuỷu dốc thăm thẳm,
Hẻo lánh cồn mây, súng ngửi trời.
Nghìn thước lên cao, nghìn thước xuống
Chiều chiều oai linh thác gầm thét,
Đêm đêm Mường Hịch cọp trêu người”
        Các từ láy “khúc khuỷu, thăm thẳm, hẻo lánh” như những nét vẽ sắc nét đã lột tả hết toàn thể cảnh tượng núi rừng hiểm trở, hoang vu, hẻo lánh thăm thẳm. Từ “khúc khuỷu” gợi cái khấp khểnh, trúc trắc của những cung đường. “Thăm thẳm” lại gợi lên chiều sâu tun hút và sự nguy hiểm của nơi rừng thiêng nước độc. Tiếp đó từ “hẻo lánh” như vẽ cả cái ngút nghìn của rừng thiêng, lại cũng vừa gợi ra cái ớn lạnh của đường rừng nhưng ở câu thơ tiếp theo đó Quang Dũng đã hé lộ “Đêm đêm Mường Hịch cọp trêu người”. Tự nhiên thì hùng vĩ nhưng đầy hắc búa, lại ẩn tàng những con thú hoang dữ, nguy hiểm chập chùng như đang thử thách bước chân những người lính. Nhịp thơ nhanh, ngắn, dồn dập, như đang vẽ nên những cung đường hành quân trúc trắc, khấp khểnh, nhưng cũng như đang phổ một bản nhạc với nhịp độ trúc trắc trên cung đường những người lính đã qua. Còn trên nền bức tranh tự nhiên hùng vĩ đấy, hiện lên hình ảnh người lính:
“Anh bạn dãi dầu ko bước nữa
Gục lên súng mũ quên mất đời”
         Quang Dũng ở đây đã ko hề tránh né hiện thực, nhưng tái tạo thực tiễn chiến trường và nỗi nhọc nhằn gian truân của những người lính, nếu câu thơ trên gợi sự nhọc nhằn, uể oải, thì tới câu thơ thứ hai cụm từ “quên mất đời”, như thấy được khí phách ngang tàn, đậm chất lính của những người chiến sĩ nơi đây. Trong khó khăn gian truân, vẫn luôn ung dung tư thế tâm thế anh lính đất Hà thành, ko chỉ hiên ngang giữa tự nhiên hùng vĩ, dữ dội, dữ tợn, nhưng cũng thả hồn mình vào cái thơ mộng ở nơi đây:
“Nhớ ôi Tây Tiến cơm lên khói,
Mai Châu mùa em thơm nếp xôi”
         Giữa cái hẻo lánh, lạnh lẽo trên kia, dưới này lại là hình ảnh khói lam chiều của cuộc sống dân dã ấm áp, đượm hương, đượm tình của người đồng bào miền núi. Đặc trưng trong câu thơ dưới, hồn thơ lãng mạn, đa tình của Quang Dũng như đã ngỏ hết vào hai chữ “mùa em”, vừa gợi sự trẻ trung, tươi mới, vừa có chút gì đó đa tình, lãng mạn, tình tứ, mộng mơ. Chính những ranh giới và những nét pha trộn, đối kháng giữa hùng vĩ và thơ mộng đã làm 14 câu thơ đầu này của Quang Dũng thêm rực rỡ, thú vị.
       Chỉ với 14 câu thơ mở đầu, nhưng tự nó như đã vẽ nên rất nhiều về vẻ đẹp của hồn thơ, chất thơ Quang Dũng, đó là vừa hào hùng nhưng cũng rất đỗi hào hoa, tráng lệ.
Các bài viết liên quan:
Đăng bởi: Trường THPT Diễn Châu 2
Phân mục: Lớp 12, Ngữ Văn 12

#Phân #tích #câuđầu #trong #bài #thơ #Tây #Tiến #hay #nhất

[rule_2_plain]

#Phân #tích #câuđầu #trong #bài #thơ #Tây #Tiến #hay #nhất

[rule_2_plain]

#Phân #tích #câuđầu #trong #bài #thơ #Tây #Tiến #hay #nhất

[rule_3_plain]

#Phân #tích #câuđầu #trong #bài #thơ #Tây #Tiến #hay #nhất

          Quang Dũng ko chỉ là một thi sĩ, nhưng còn là người thơ, tức là trong hồn thơ ông có cả chất nhạc, chất họa thắm quyện vào. Vì thế nên vào thơ Quang Dũng, người ta vẫn hay ví trong thơ có nhạc, trong thơ có họa là vì vậy. Tây Tiến là những trang hoa tờ mây đẹp nhất minh chứng cho điều đó, đặc trưng là 14 câu thơ mở đầu. Hãy cùng phân tích để làm rõ nhận định trên nhé:

Phân tích 14 câu đầu trong bài thơ Tây Tiến
          Tây Tiến mở đầu bằng nỗi nhớ, nỗi nhớ triền miên của xúc cảm, của trái tim được diễn tả thật độc và lạ:
“Sông Mã xa rồi Tây Tiến ơi!
Nhớ về rừng núi, nhớ chơi vơi.
Sài Khao sương lấp đoàn quân mỏi,
Mường Lát hoa về trong đêm hơi”

         Vần “ơi” như mở ra mênh mông vô tận khoảng lặng của nỗi nhớ, để gửi nó về phương xa, nỗi nhớ vô hình nhưng nay lại như bật thành hình khối, thành âm vang. Nhớ chơi vơi là một cách diễn tả là về nỗi nhớ, dân gian ta có câu “nhớ người nào bổi hổi bổi hổi, như đứng đống lửa như ngồi đống than”. “Chơi vơi” của Quang Dũng vừa như đang ngân dài nỗi nhớ, nhưng cũng như đang làm vang xa nỗi nhớ vào cái điệp trùng vô tận của ko gian. Nỗi nhớ giăng giăng cả đoạn thơ, và dẫn dắt người đọc vào những miền xúc cảm dạt dào vô tận. Thơ là khởi nguồn của xúc cảm, vậy thì những câu thơ mở đầu này, Quang Dũng đã phổ vào tâm hồn người đọc điệu nhạc, điệu hồn vô tận của trái tim ông, để tìm kiếm sự đồng điệu, khơi gợi sự tri kỉ trong tâm hồn người đọc. Tiếp tục mạch chảy đấy, là những hình ảnh đầy chất thơ thấm đượm trong từng ý thơ. “Sương lấp, hoa về”, những từ ngữ gợi cảm giác về sự mơ hồ, huyền diệu, và như đang hàm chứa những khoảng vô ngôn rất đỗi dư tình là vì thế chăng? Hoa về, thật nhiều liên tưởng, là hình ảnh của tự nhiên, hay là tâm hồn lãng mạn, đa tình của những người chiến sĩ đất Hà thành đã đằm vào màn sương hơi đêm khuya, câu thơ của Quang Dũng như đưa người đọc vào đường biên của khả giải, bất khả giải, để rồi, cứ một nét mờ, lại một nét đậm, sau những cảnh tượng đầy thơ mộng trữ tình, lại là hình ảnh tự nhiên hùng vĩ dữ dội:
“Dốc lên khúc khuỷu dốc thăm thẳm,
Hẻo lánh cồn mây, súng ngửi trời.
Nghìn thước lên cao, nghìn thước xuống
Chiều chiều oai linh thác gầm thét,
Đêm đêm Mường Hịch cọp trêu người”
        Các từ láy “khúc khuỷu, thăm thẳm, hẻo lánh” như những nét vẽ sắc nét đã lột tả hết toàn thể cảnh tượng núi rừng hiểm trở, hoang vu, hẻo lánh thăm thẳm. Từ “khúc khuỷu” gợi cái khấp khểnh, trúc trắc của những cung đường. “Thăm thẳm” lại gợi lên chiều sâu tun hút và sự nguy hiểm của nơi rừng thiêng nước độc. Tiếp đó từ “hẻo lánh” như vẽ cả cái ngút nghìn của rừng thiêng, lại cũng vừa gợi ra cái ớn lạnh của đường rừng nhưng ở câu thơ tiếp theo đó Quang Dũng đã hé lộ “Đêm đêm Mường Hịch cọp trêu người”. Tự nhiên thì hùng vĩ nhưng đầy hắc búa, lại ẩn tàng những con thú hoang dữ, nguy hiểm chập chùng như đang thử thách bước chân những người lính. Nhịp thơ nhanh, ngắn, dồn dập, như đang vẽ nên những cung đường hành quân trúc trắc, khấp khểnh, nhưng cũng như đang phổ một bản nhạc với nhịp độ trúc trắc trên cung đường những người lính đã qua. Còn trên nền bức tranh tự nhiên hùng vĩ đấy, hiện lên hình ảnh người lính:
“Anh bạn dãi dầu ko bước nữa
Gục lên súng mũ quên mất đời”
         Quang Dũng ở đây đã ko hề tránh né hiện thực, nhưng tái tạo thực tiễn chiến trường và nỗi nhọc nhằn gian truân của những người lính, nếu câu thơ trên gợi sự nhọc nhằn, uể oải, thì tới câu thơ thứ hai cụm từ “quên mất đời”, như thấy được khí phách ngang tàn, đậm chất lính của những người chiến sĩ nơi đây. Trong khó khăn gian truân, vẫn luôn ung dung tư thế tâm thế anh lính đất Hà thành, ko chỉ hiên ngang giữa tự nhiên hùng vĩ, dữ dội, dữ tợn, nhưng cũng thả hồn mình vào cái thơ mộng ở nơi đây:
“Nhớ ôi Tây Tiến cơm lên khói,
Mai Châu mùa em thơm nếp xôi”
         Giữa cái hẻo lánh, lạnh lẽo trên kia, dưới này lại là hình ảnh khói lam chiều của cuộc sống dân dã ấm áp, đượm hương, đượm tình của người đồng bào miền núi. Đặc trưng trong câu thơ dưới, hồn thơ lãng mạn, đa tình của Quang Dũng như đã ngỏ hết vào hai chữ “mùa em”, vừa gợi sự trẻ trung, tươi mới, vừa có chút gì đó đa tình, lãng mạn, tình tứ, mộng mơ. Chính những ranh giới và những nét pha trộn, đối kháng giữa hùng vĩ và thơ mộng đã làm 14 câu thơ đầu này của Quang Dũng thêm rực rỡ, thú vị.
       Chỉ với 14 câu thơ mở đầu, nhưng tự nó như đã vẽ nên rất nhiều về vẻ đẹp của hồn thơ, chất thơ Quang Dũng, đó là vừa hào hùng nhưng cũng rất đỗi hào hoa, tráng lệ.
Các bài viết liên quan:
Đăng bởi: Trường THPT Diễn Châu 2
Phân mục: Lớp 12, Ngữ Văn 12

#Phân #tích #câuđầu #trong #bài #thơ #Tây #Tiếnhay #nhất

Bạn thấy bài viết Phân tích 14 câu đầu trong bài thơ Tây Tiến(hay nhất) có giải quyết đươc vấn đề bạn tìm hiểu không?, nếu  không hãy comment góp ý thêm về Phân tích 14 câu đầu trong bài thơ Tây Tiến(hay nhất) bên dưới để dienchau2.edu.vn có thể chỉnh sửa & cải thiện nội dung tốt hơn cho độc giả nhé! Cám ơn bạn đã ghé thăm Website Trường THPT Diễn Châu 2

Nhớ để nguồn: Phân tích 14 câu đầu trong bài thơ Tây Tiến(hay nhất) tại Kiến thức chung

THPT Diễn Châu 2

THPT Diễn Châu 2 – Nghệ An được thành lập vào năm 1965. Trường được tách từ Trường cấp 3 Diễn Châu 1 thành THPT Diễn Châu 2 và THPT Nguyễn Xuân Ôn. Ngôi trường THPT Diễn Châu 2 – Nghệ An mang nhiệm vụ đào tạo các thế hệ học sinh của vùng Trung, Bắc Diễn Châu và một số xã của huyện Yên Thành như: Đô Thành, Đức Thành, Thọ Thành.

Những bài viết liên quan

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button