Kể về một cuộc đi thăm di tích lịch sử

Bạn đang xem: Kể về một cuộc đi thăm di tích lịch sử tại dienchau2.edu.vn

Những bài văn mẫu Kể về một cuộc đi thăm di tích lịch sử dưới đây sẽ giới thiệu tới các em những di tích lịch sử nổi tiếng, các em cùng tham khảo để có thêm những ý tưởng lạ mắt cho bài văn kể chuyện của mình.

Đề bài: Em hãy kể về một cuộc đi thăm di tích lịch sử

Mục Lục bài viết:
0. Dàn ý
1. Bài văn mẫu số 1
2. Bài văn mẫu số 2
3. Bài văn mẫu số 3
4. Bài văn mẫu số 4
5. Bài văn mẫu số 5
6. Bài văn mẫu số 6
7. Bài văn mẫu số 7

7 bài văn mẫu Em hãy kể về một cuộc đi thăm di tích lịch sử

I. Dàn ý Kể về một cuộc đi thăm di tích lịch sử

1. Mở bài

– Giới thiệu nói chung về chuyến đi thăm di tích lịch sử: Đó là vị trí nào?, Em tới vào thời kì nào? Trong dịp gì?

2. Thân bài

– Kể về tâm trạng của em lúc trên xe, lúc xuống xe và tới nơi thăm quan.
– Kể liên kết với mô tả quang cảnh nơi di tích lịch sử đó.
– Kể lại những điều em được chứng kiến, được nghe kể về di tích.

3. Kết bài

– Kết thúc chuyến thăm quan, nêu cảm nhận, suy nghĩ của em về vị trí đó. 

 

II. Bài văn mẫu Kể về một cuộc đi thăm di tích lịch sử
 

1. Em hãy kể về một cuộc đi thăm di tích lịch sử – cố đô Huế (Chuẩn):

Em thường được nghe rất nhiều người nói về vẻ đẹp của cố đô Huế, cũng đã từng biết tới nơi này qua sách vở, và càng đọc càng tìm hiểu em lại càng khát khao có một lần được đặt chân tới vùng đất Huế mộng mơ vớ điệu Nam người nào, Nam bình, với những nàng thơ thướt tha trong tà áo dài tím. Biết được niềm mong ước của em thế nên kỳ nghỉ hè vừa rồi, bố mẹ đã dẫn em về Huế chơi, coi như là phần thưởng cho tấm giấy khen học trò giỏi nhưng mà em đạt được sau một năm học siêng năng.

Nhà em ở Đà Nẵng, thế nên cả nhà quyết định đi tàu ra Huế, để được thưởng thức cảnh tự nhiên tươi đẹp, đồng thời đảm kiểm soát an ninh toàn. Cố đô Huế từng là thủ đô của Việt Nam dưới triều đại của nhà Nguyễn, cũng là nơi kết thúc cơ chế phong kiến nghìn năm của Việt Nam ta. Cố đô Huế đã được UNESCO xác nhận là di sản văn hóa toàn cầu cần được bảo tồn vì lợi ích của nhân loại. Mở đầu chuyến viếng thăm, gia đình em ghé thăm Kinh thành Huế trước tiên, khu di tích hiện lên với một vẻ trẫm tĩnh, mang đậm hơi thở lịch sử suốt mấy trăm năm, tường thành phủ kín rêu xanh bước. Lúc tiến thẳng vào trong khu vực đại nội là hình ảnh của các công trình kiến trúc hàng trăm năm tuổi, dù bị thời kì mài mòn và chiến tranh tàn phá nhưng nó vẫn giữ được cái vẻ uy nghiêm, mang đậm dấu ấn văn hóa triều đại một thời. Em ngừng bước trước cổng Ngọ môn quan, bức tường thành nhuốm màu thời kì, với lớp rêu phong xanh mờ, là một trong 4 cổng lớn nhất của Hoàng thành. Bao gồm hai phần là đài – cổng theo hình khối hộp vuông và phần phía trên là lầu Ngũ Phụng, với lối kiến trúc truyền thống trang trí bằng hình phụng thanh thoát tao nhã, lại lợp bằng ngói lưu ly vàng và xanh trông bề thế và đẹp vô cùng. Kế bên Ngọ Môn chính là một dòng kênh đào nhỏ nước rất trong và xanh, vừa để tạo phong cảnh cũng là để bảo vệ cho hoàng thành bên trong. Lúc tiến vào đại nội, em hết sức ngỡ ngàng và sung sướng trước quang cảnh trước mắt, dường như bấy nhiêu câu từ trong sách vở cũng không thể diễn tả nổi cái vẻ đẹp mang dấu ấn thời kì, đã từng chứng kiến  một thời rực rỡ của các ông hoàng bà chúa này. Đình đài lầu các phân bố rộng khắp nơi, trong đó phải kể tới Điện Thái Hòa, nơi vua và các quan cùng nhau luận bàn việc nước. Với lối kiến trúc trùng thềm điệp ốc, sơn son thiếp vàng, chạm trổ hình rồng vờn mây rực rỡ, mái điện cũng được lợp ngói lưu ly vàng, làm nổi trội lên cái vẻ uy nghiêm và rực rỡ của nơi tập trung quyền lực em thượng. Về phần phục vụ ăn ở sinh hoạt cho hoàng tộc thì bao gồm có cung Diên Thọ, là nơi ở của Hoàng thái hậu các đời, cung Trường Sanh với khu vực hoa viên rộng lớn là nơi để vua chúa vãn cảnh, thư giãn, sau cũng trở thành chỗ ở cho hậu cung. Điện Kiến Trung là nơi ăn ở sinh hoạt của vua, Điện Cần Chánh là nơi để tiếp đãi yến tiệc, Thái Bình Lâu có thể xem như là trai phòng riêng của nhà vua, Duyệt Thị Đường là nơi vua và các quan xem trình diễn tuồng chèo, nhã nhạc,… Về thờ tự thì có Thế Miếu, Triệu Tổ Miếu, Hoàng Khảo Miếu, điện Hoàng Nhân. Điểm chung là tất cả đều được xây dựng bằng lối kiến trúc truyền thống của Việt Nam, lấy hình rồng phượng làm chủ đạo trang trí, tuy nhiên còn chạm trổ một số các bài thơ văn cổ, mái được lợp hồ hết bằng ngói lưu ly vàng hoặc xanh. Ngoài ra còn có một số các lư, đỉnh lớn bằng đồng dựng trong miếu thờ, hoặc ở các cung điện,… Trong phạm vi cố đô còn có các lăng tẩm của các vị vua nhiều đời, xây với lối kiến trúc phương Đông tiêu biểu, nằm ở vị trí đẹp, phong thủy hữu tình, ví như lăng Tự Đức, Lăng Khải Định.

Mặc dù rất mệt vì phải vận chuyển liên tục, bởi sự rộng lớn của hoàng thành và cố đô nhưng em rất vui và rất hạnh phúc lúc được ghé thăm nơi nhưng mà mình hằng ước mơ lâu nay. Chuyến đi chơi ko chỉ giúp em thư giãn sau một năm học vất vả nhưng mà còn khiến em học hỏi được thêm nhiều tri thức lịch sử. 

 

2. Em hãy kể về một cuộc đi thăm di tích lịch sử – Hồ Hoàn Kiếm (Chuẩn):

Quê gốc của em là ở thủ đô Hà Nội, thế nhưng vì cha mẹ đã vào miền Nam sinh sống nhiều năm thế nên em cũng ko có nhiều dịp về thăm quê. Cho tới kỳ nghỉ hè vừa rồi, nhân dịp cưới chú, thế nên em đã theo bố về quê chơi. Hà Nội là mảnh đất đã trải qua bốn nghìn năm văn hiến thế nên có rất nhiều các di tích lịch sử, ghi dấu ấn của ông cha một thời. Trong đó em có hứng thú nhất chính là Hồ Hoàn Kiếm gắn liền với truyền thuyết trả gươm của vua Lê Lợi. 

Em và bố ra thăm Hồ Gươm vào một buổi chiều thu mát rượi, ko khí của Hà Nội rất thoải mái, người ta có thể cảm thu được cái se se lạnh của gió heo may, thấy thoang thoảng mùi hoa sữa đâu đây và thấy cả những chiếc xe đạp đơn sơ chở đầy cúc họa mi trắng. Chỉ nhưng điều đó thôi đã làm cho em yêu Hà Nội hơn rất nhiều. Hồ Hoàn Kiếm nằm ở trung tâm thị thành Hà Nội, nhìn từ trên cao nó tựa như một tấm gương khổng lồ phản chiếu những hàng tre, hàng trúc, những rặng liễu, những hàng cây cổ thụ chẳng biết có từ bao giờ bên ven hồ. Nước hồ Gươm rất trong và sáng, in bóng nền trời xanh thẳm với những đám mây trắng bay lửng như những cục bông gòn xinh xẻo. Mặt hồ phẳng lặng, thi thoảng lại thấy có tiếng cá đớp nước, tạo thành những vết loang tròn tỏa ra khắp mặt nước. Những chiếc lá vàng lặng lẽ rơi xuống mặt hồ dập dềnh trên sóng nước, khiến người ta có một cảm giác an yên lạ thường. Nhìn ra xa xa trước mặt chính là Tháp Rùa, ngự giữa trên một gò đất giữa lòng hồ phẳng lặng với lối kiến trúc Pháp gồm 4 tầng. Mang vẻ trầm lắng, cô tịch với những mảng rêu phong xanh nhạt, làm nổi trội lên cuộc đời vốn nhiều sương gió, chứng kiến biết bao thay đổi của lịch sử. Nhìn sang hướng Bắc của hồ là đền Ngọc Sơn với cầu Thê Húc sơn đỏ, rực rỡ dưới ánh mặt trời. Nhìn sang hướng Đông Bắc là Tháp Bút gồm 5 tầng đứng sừng sững chỉ ngọn bút lên trời cao, kế bên là Đài Nghiên, cùng liên kết trình bày vẻ đẹp văn hóa và ý thức hiếu học của nhân dân ta bao đời nay. Trong lúc dạo chơi em còn may mắn được gặp mặt một cụ già, đã sinh sống tại Hà Nội này cả đời người, cụ kể rằng Hồ Gươm này đã từng là nơi duyệt quân, luyện binh của quân đội nhà Nguyễn, còn có tên gọi khác là hồ Thủy Quân, với hai phần Tả Vọng và Hữu Vọng, điều đó làm em thấy rất thú vị. Từ  biệt cụ em lại cùng bố đi dạo bên ven hồ, ở đây chúng em gặp rất nhiều người đi dạo mát, có những lứa đôi yêu nhau, có những gia đình hạnh phúc, có những cụ già đi tập thể dục, tạo nên một quang cảnh tấp nập và đông vui vô cùng. 

Kết thúc chuyến thăm Hồ Gươm đã để lại cho em những kỷ niệm thâm thúy về một di tích lịch sử mang dấu ấn nghìn năm, chứng kiến tất thảy mọi thay đổi của Hà Nội suốt 4000 năm văn hiến. Nếu có dịp về thăm Hà Nội, đừng quên một lần ghé thăm Hồ Hoàn Kiếm, để một lần được chiêm ngưỡng vẻ đẹp cổ truyền, lặng thầm, đầy hoài niệm, ngự giữa lòng thủ đô này. 

 

3. Em hãy kể về một cuộc đi thăm di tích lịch sử – Văn miếu Quốc Tử Giám (Chuẩn):

Trong lần về Hà Nội thăm ông bà gần đây nhất, em đã có dịp được tới thăm quan Văn Miếu Quốc Tử Giám, một trong những công trình kiến trúc trình bày sự tăng trưởng của nền giáo dục Việt Nam ta từ những thế kỷ XXI. Nơi đây cũng là một trong những vị trí vô cùng thu hút khách du lịch của Hà Nội.

Hôm đó là thứ bảy, mùa thu ở Hà Nội rất dịu dàng và mát rượi, cả gia đình em thuê một chiếc oto, để đi tới Quốc Tử Giám, sau lúc mất khoảng 40 mươi phút ngồi xe thì  cuối cùng em cũng được chiêm ngưỡng cái vẻ cổ truyền, uy nghiêm của ngôi trường có niên đại sớm nhất Việt Nam này. Cả nhà em người nào nấy cũng vô cùng hào hứng và vui vẻ, xuống xe và đi bộ dần vào bên trong, vừa đi vừa nói chuyện rộn ràng. Thứ trước tiên khiến em ấn tượng về khu Văn Miếu chính là phần tường gạch vồ xung quanh toàn thể diện tích rộng lớn. Khu Văn Miếu bao gồm có 4 cửa, cách trở khu vực ra làm 5 tầng ko gian không giống nhau, chúng em theo sự hướng dẫn, tiến vào từ cửa chính ở phía Nam, quang cảnh trước tiên chúng em nhìn thấy đó chính là một hồ nước trong xanh, phẳng lặng, cây cối bên bờ xum xuê, rủ bóng dưới mặt hồ, tạo cảm giác vô cùng thư thái mát rượi, hỏi ra thì mới biết đây gọi là hồ Văn hay còn gọi là hồ Mình Đường, hồ Giám. Bước qua khu vực hồ thì chính là cổng Văn Miếu, với với cửa hình vòm rộng lớn, phía trước có 4 trụ lớn và hai tấm bia Hạ mã. Cổng này vốn được xây bằng gạch, quét sơn trắng nhưng có nhẽ do thời kì mài mòn nên phần tường gần mái đã phủ đầy rêu phong, mái gạch vốn đỏ giờ cũng ngả màu, khiến nó mang một vẻ cổ truyền, lâu đời. Tiến vào bên trong chính là vườn Giám rộng lớn cây cối rợp bóng, xanh tươi và khu Văn Miếu mang đậm vẻ thâm nghiêm u tịch. Xuyên qua hết khu này là tới cổng thứ hai mang tên Đại Trung Môn, dẫn thẳng tới Khuê Văn Các, một công trình kiến trúc khá lạ mắt. Với hình ảnh ngôi lầu tám mái, bốn cửa tròn, được sơn màu đỏ, lấy bốn trụ gạch vuông làm đế, được ví là nơi giao hòa tụ hội linh khí đất trời. Em phát xuất hiện rằng hình ảnh của Khuê Văn Các chính là những hình chìm được in trên các tờ tiền polymer nhưng mà chúng ta hằng ngày ko bao giờ quan tâm. Vượt qua Khuê Văn Các ta chính thức tiến vào nơi có dựng bia tiến sĩ, trong đó em khá ấn tượng với một chiếc giếng lớn hình vuông nằm ở giữa, được gọi là giếng Thiên Quang hay còn gọi là Ao Văn. Hai bên giếng là các bia Tiến sĩ lớn bằng đá xanh, mỗi tấm bia tương tự được dựng trên lưng một con rùa bằng đá, quay mặt vào giếng. Em đếm cả thảy có 82 chiếc bia đá lớn, nhưng mà để bảo vệ cho chúng khỏi mưa nắng, người ta còn dựng lên hai tòa đình vuông, với trụ được làm bằng gỗ, mái bằng ngói đỏ, còn gọi là đình thờ bia. Nghe nói rằng tới Văn Miếu sờ đầu rùa, học hành sẽ tinh thông hơn, thế nên em đã đi một vòng sờ em hơn 10 cái đầu rùa, cốt chỉ mong năm em học hành tiến bộ hơn. Bố em thấy thế chỉ biết phì cười vì sự thơ ngây của đứa con là em. 

Kết thúc chuyến thăm, cả gia đình em còn thăm quan nhiều vị trí khác nữa, nhưng có nhẽ Văn Miếu – Quốc Tử Giám, với hình ảnh Khuê Văn Các, bia Tiến Sĩ, đầu rùa là để lại trong em nhiều ấn tượng thâm thúy hơn cả. em tơ tưởng về một thời xa xưa nơi đây đã tới và đi biết bao nhiêu sĩ tử, đã vinh danh biết bao nhiêu tiến sĩ nhưng mà lòng bổi hổi ko thôi.

 

4.  Em hãy kể về một cuộc đi thăm di tích lịch sử – Cố đô Hoa Lư:

Chuyến đi thăm cố đô Hoa Lư – Ninh Bình vừa qua đã để lại trong em những ấn tượng thâm thúy. Em nhớ mãi xúc cảm hào hứng, phấn khởi và ngạc nhiên, thích thú trong chuyến đi đó.
Vào một sáng cuối xuân, đầu hạ, lúc bầu trời còn mờ ảo trong buổi rạng đông thì đoàn xe thăm quan của trường em đã mở đầu chuyển bánh. Những chiếc xe đầy ắp tiếng cười lướt nhẹ qua cây cầu bắc ngang dòng sông Đáy hiền hoà rồi tiếp tục bon bon trên quốc lộ 1. Xa xa, dãy Non Nước hiện lên nhấp nhoáng qua màn sương. Chúng em đều cảm thấy bồn chồn vì tuy nghe danh đã lâu nhưng chưa người nào được đặt chân tới mảnh đất “cờ lau dẹp loạn” này bao giờ. Hoa Lư đây rồi! Kinh đô trước tiên của nước Đại Việt chính là đây. Toàn thể khu di tích nằm trong một thung lũng, xung quanh bao bọc bởi những dãy núi trùng điệp. Tạo hoá đã khéo sắp xếp cho nơi này một phong cảnh hùng vĩ, trên là núi, dưới là sông, đẹp như một bức tranh sơn thuỷ.Tới Hoa Lư hôm nay, tuy chúng em ko còn được nhìn thấy những cung điện nguy nga, những thành cao hào sâu… nhưng mỗi tấc đất, mỗi ngọn núi nơi đây đều ghi đậm dấu ấn vẻ vang của một thời oai hùng. Nào là núi Cột Cờ cao hơn 200 mét, nơi Đinh Bộ Lĩnh dựng cờ khởi nghĩa. Nào là ngòi Sả Khê chảy qua hang Luồn, là nơi thuỷ quân ta luyện tập hằng ngày. Rồi hang Muối, hang Tiền với những nhũ đá óng ánh. Phải chăng đây là kho dự trữ lương thực của đạo quân thiện chiến ngày xưa?
Giữa khu di tích Hoa Lư có đền thờ Đinh Tiên Hoàng. Ngôi đền sừng sững mái cong vút, lợp ngói hình vảy cá, rêu xanh đã phủ dày dấu thời kì. Cột dé làm bằng những cây gỗ to, một vòng tay ôm ko xuể. Sân đền còn lưu lại dấu vết bệ đặt ngai ngự của nhà vua. Đó là một phiến đá to, phẳng phiu. Các nghệ thiên tài hoa thuở trước đã khôn khéo khắc chạm hình rồng bay rất đẹp. Xung quanh là hình con nghê hùng dũng, hình chim phượng cao quý tượng trưng uy quyền của vua chúa. Chúng em ngắm chiếc sập đá nhưng mà thầm khâm phục hoa tay tài hoa của các nghệ nhân thuở trước.
Trong chính cung là tượng Đinh Tiên Hoàng uy nghi ngự trên ngai. Nhà vua mặc áo thêu rồng, đầu đội mũ bình thiên, bàn tay xoè rộng, đặt nhẹ trên gối vẻ cương nghị đọng lại ở đôi môi mím chặt, đôi mắt mở to nhìn thẳng. Thắp một nén hương tưởng vọng, lòng em dâng lên niềm cảm phục đối với người đã có công xây dựng Hoa Lư thành kinh đô của nước Đại Việt xưa.
Tạm biệt đền Đinh Tiên Hoàng, chúng em tới thăm đền thờ vua Lê ở phía bên trái khu di tích. Vua Lê vận long bào, đầu đội mũ miện vàng, kiếm đeo ngang lưng trông rất tôn nghiêm. Trong khu vực đền thờ còn có bức tượng một phụ nữ gương mặt phúc hậu, đoan trang. Đó là thái hậu Dương Vân Nga, bậc liệt nữ đã ghé vai gánh vác sự nghiệp cả hai triều Đinh – Lê. Những vị được tôn thờ ở đây đều có tài năng kiệt xuất, xứng đáng là niềm tự hào của dân tộc Việt Nam.
Ko đủ thời kì để leo núi nên chúng em đứng trong thung lũng, ngửng đầu ngắm nhìn bốn phía để cảm nhận rõ thêm vị thế hiểm trở của cố đô. Có bạn đã giở sổ tay, phác nhanh vài nét kí hoạ. Nhiều người lên tiếng bình luận sôi nổi về phong trào cờ lau dẹp loạn thuở nào.
Trời đã xế chiều. Chúng em lưu luyến ra về và nuối tiếc vì chưa kịp bẻ mấy bông lau làm cờ cắm trước đầu xe cho thêm khí thế. Tới thăm Hoa Lư, chúng em được biết thêm một cảnh đẹp và hiểu thêm về lịch sử oai hùng của dân tộc. Chuyến đi thăm quan này đã trở thành đề tài của những cuộc trò chuyện sôi nổi trong lớp em suốt những ngày sau đó.

Xem thêm:  Mơ thấy người thân đánh con gì? Đừng bỏ lỡ cơ hội thăng tiến

Ngoài nội dung ở trên, các em có thể tìm hiểu thêm phần Kể về chuyến đi chơi xa thú vị nhất nhé.

Bài văn kể về cuộc đi thăm di tích lịch sử Cố đô Hoa Lư – Ninh Bình

 

5.  Em hãy kể về một cuộc đi thăm di tích lịch sử – Thành Cổ Loa

Kết thúc năm học với nhiều thành tích nổi trội, tập thể lớp 6A1 chúng em được cô giáo và hội phụ huynh tổ chức một chuyến đi thăm quan di tích lịch sử, đây vừa là phần thưởng cho những nỗ lực, quyết tâm trong năm học vừa qua nhưng mà đó còn là dịp để chúng em thêm hiểu biết về những truyền thống lịch sử quý giá của dân tộc. Là một chuyến đi chơi nhưng đồng thời cũng phục vụ thiết thực cho việc học của chúng em. Đó là chuyến đi thăm di tích lịch sử thành Cổ Loa.
Sau lúc luận bàn và thống nhất ý kiến, cô giáo chủ nhiệm và hội phụ huynh đã quyết định đưa chúng em đi thăm quan di tích lịch sử thành Cổ Loa, nơi thờ vua An Dương Vương và công chúa Mị Châu. Đây là di tích lịch sử nổi tiếng của Việt Nam, chứa đựng nhiều câu chuyện về lịch sử, về bài học dựng nước, giữ nước của các vua Hùng. Chúng em đã biết về di tích thành Cổ Loa thông qua truyền thuyết về An Dương Vương, Mị Châu- Trọng Thủy, nhưng đây là lần trước tiên chúng em được đặt chân tới địa danh lịch sử, địa danh của những câu chuyện lịch sử kì bí, lôi cuốn này.
Để mở đầu chuyến thăm quan, chúng em sẽ tập trung ở trường, sau đó sẽ được cô giáo chủ nhiệm và đại diện hội phụ huynh cùng thực hiện chuyến đi lí thú này. Vì di tích thành Cổ Loa khá xa trường học của chúng em, nên chúng em tập trung ở trường từ khá sớm, sáu giờ sáng bố mẹ chúng em sẽ đưa chúng em lên trường, sau đó ba mươi phút thì xe mở đầu chuyển bánh. Đây là lần trước tiên cả lớp chúng em có một chuyến du lịch cùng nhau, lại là chuyến đi về một địa danh lịch sử nổi tiếng tương tự nên chúng em đều vô cùng hào hứng, đợi mong.
Sau hai tiếng chạy xe, cuối cùng chúng em đã tới được di tích thành Cổ Loa, tới đây, chúng em được cô hướng dẫn viên du lịch nồng nhiệt tiếp đón và hướng dẫn hành trình cũng như giới thiệu, thuyết minh về khu di tích thành Cổ Loa này. Khu di tích Thành Cổ Loa nằm ở huyện Đông Anh, ngoại thành của thủ đô Hà Nội. Đây là nơi diễn ra câu chuyện dựng nước, giữ nước của vua Thục Phán An Dương Vương và câu chuyện tình yêu bi thương của công chúa Mị Châu và Phò mã người Trung Quốc, Trọng Thủy.
Ko gian của khu di tích thành Cổ Loa cũng cổ truyền, nghiêm trang, mang màu sắc dân gian như trong những câu chuyện cổ, những mái nhà ngói đỏ, những cây đa, cây đề lớn, có nhẽ chúng cũng đã sống qua rất nhiều năm rồi, là nhân chứng cho những sự kiện lịch sử. Trung tâm của di tích thành Cổ Loa chính là đền thờ An Dương Vương, đây là điện thờ chính nên rất rộng lớn và nghiêm trang, dẫn vào đền thờ phải đi qua một khoảng sân rộng lớn, hai bên sân có trồng rất nhiều cây cổ thụ, em có cảm tưởng những cây cổ thụ như những người hiền thần luôn ở bên, trung nghĩa với vua An Dương Vương vậy.
Ngôi đền có mái cong hình đầu rồng vô cùng nghiêm trang, trong điện được trưng bày những câu đối lớn, có chữ Hán nhưng mà em ko hiểu lắm, chính giữa của điện thờ là một bức tượng An Dương Vương uy nghi trong bộ hoàng bào, ngồi từ trên cao nhìn xuống, xúc cảm chung của chúng em lúc vào điện thờ An Dương Vương chính là sự tôn kính, tự hào. Hai bên điện thờ là những bức tượng của những vị quan có công với dân, với nước, những người hiền thần có công giúp vua An Dương Vương dựng nước.
Kế bên đền thờ An Dương Vương là một am nhỏ thờ công chúa Mị Châu, công chúa Mị Châu là con gái của vua An Dương Vương, vì thơ ngây, cả tin nhưng mà Mị Châu có một kết thúc thật bi thương. Bức tượng công chúa Mị Châu trong am thờ là một bức tượng ko đầu, nó làm cho em nhớ lại sự việc công chúa Mị Châu bị vua cha trừng trị lúc nghe Rùa vàng kết tội, nhìn hình ảnh bức tượng ko đầu làm cho chúng em vô cùng xót xa cho người công chúa này. Nàng là một người thơ ngây, cả tin vì quá tin tưởng vào người chồng nhưng mà vô tình lộ bí mật quốc gia, dẫn tới mất nước. Theo em thì Mị Nương là một người đáng thương hơn đáng trách. Thi sĩ Tố Hữu cũng từng bộc bạch sự thông cảm đối với Mị Châu qua những vần thơ như sau:”Tôi kể ngày xưa chuyện Mị Châu Trái tim lầm chỗ để trên đầu Nỏ thần vô ý trao tay giặc Nên nỗi có đồ đắm bể sâu”. Đằng sau truyền thuyết về An Dương Vương, Mị Châu – Trọng Thủy là bài học về giữ nước, nhưng ta đều thông cảm cho sự dại khờ, thủy chung của công chúa Mị Châu cùng cái chết đầy oan trái của nàng.
Chuyến thăm quan di tích thành Cổ Loa là một chuyến đi thực sự có ích và lí thú, chúng em biết nhiều hơn về những câu chuyện lịch sử, được tận mắt chứng kiến những nơi diễn ra câu chuyện lịch sử đó, thông qua chuyến đi chúng em cũng thêm hiểu hơn về những bài học trên lớp, là thời cơ để chúng em mở rộng sự hiểu biết.
 

5. Em hãy kể về một cuộc đi thăm di tích lịch sử đền Hùng

Hè vừa qua trường chúng em có tổ chức đi thăm di tích đền Hùng với mục tiêu giúp các em học trò hiểu hơn về lịch sử nước nhà. Chuyến đi rất có ích va giúp em cùng các bạn biết thêm nhiều tri thức mới.
Đền Hùng khu di tích thờ phụng Vua Hùng nằm trên núi Nghĩa Lĩnh, huyện Phù Ninh, tỉnh Phú Thọ, hàng năm vào ngày 10 tháng 3 âm lịch nơi này tổ chức lễ hội Đền Hùng rất lớn. Tính từ lúc chân núi đi lên chúng em bắt gặp đền Hạ, tương truyền kể rằng đây là nơi Mẹ Âu Cơ sinh ra bọc trăm trứng. Tiếp tục vận chuyển lên sẽ là đền Trung, vị trí quan trọng nơi tổ chức họp bàn việc nước của vua và quan. Cao nhất là đền Thượng, vị trí vô thượng dùng để thờ tự các vị thần theo tôn giáo xưa. Kế bên đó là đền Giếng, ngôi đền xây dựng trong thế ký 18, theo dân gian tương truyền đây là nơi công chúa Tiên Dung và công chúa Ngọc Hoa soi gương. Trước mỗi cảnh vật bên trong chúng em đều bước đi chậm rãi, bổi hổi trước quang cảnh cổ truyền, thiêng liêng.
Điều đặc thù nhưng mà em chú ý nhất là được thăm quan cơ quan sưu tầm Hùng Vương, nơi lưu giữ và trưng bày hiện vật, hình ảnh,tư liệu về Vua Hùng. Các anh chị hướng dẫn viên giới thiệu các câu chuyện, hiện vật và hình ảnh của nhiều dân tộc thời vua Hùng cũng như những câu chuyện có ích về lịch sử dựng nước, giữ nước của ông cha. Ấn tượng nhất với chúng em là hình ảnh Bác Hồ trò chuyện với chiến sĩ thuộc “Đại đoàn Quân tiền phong”, và dặn dò quan tâm các chiến sĩ câu nói “Các vua Hùng đã có công dựng nước, Bác cháu ta phải cùng nhau giữ lấy nước”, rất ý nghĩa và trở thành động lực giúp dân tộc thắng lợi các cường quốc ngoại xâm trong thế kỷ 20. Trong thời kì thăm quan chúng em còn được biết tới phần lễ quan trọng trong hội Đền Hùng đó là lễ rước kiệu vua gồm có nhiều cờ, hoa, y phục truyền thống. Lễ dâng hương đền Hùng, trước tiên là lãnh đạo nhà nước và sau đó là những người dân thắp nén hương cho các vua Hùng. Tham gia các trò chơi truyền thống như thi vật, thi kéo co, thi bơi…
Một chuyến đi chỉ vỏn vẹn một buổi nhưng đã để lại nhiều bài học thâm thúy, giúp chúng em hiểu thêm về lịch sử dụng nước và giữ nước của dân tộc ta. Đền Hùng là nơi thiêng liêng nhưng mà mỗi người dân Việt Nam đều nhớ tới, đó là cội nguồn của mỗi chúng ta

Em hãy kể về một cuộc đi thăm di tích lịch sử

Bài văn ngắn kể về chuyến thăm di tích lịch sử Đền Hùng

 

6.  Em hãy kể về một cuộc đi thăm di tích lịch sử Tháp Chàm

Đầu tháng vừa qua, trường em tổ chức cho học trò di thăm khu di tích Tháp Chàm ở Mỹ Sơn. Đó là chuyến đi rất vui và thú vị.
Sáu giờ sáng, tất cả các bạn học trò khối sáu đã có mặt đông đủ tại trường cùng với các thầy cô chủ nhiệm của mỗi lớp. Cùng tham gia chuyến thăm quan còn có các thầy cô trong Ban Giám hiệu. Chỉ cần năm phút ra lệnh, sáu chiếc xe ca khổng lồ đã đầy ắp các bạn học trò, người nào nấy đều hớn hở, vui vẻ, khuôn mặt ko dấu được sự hào hứng hoan hỉ.

Tuyến đường đi thật dài, từ Thành thị Đà Nẵng chúng em phải vượt gần bảy chục km mới tới khu di tích Mỹ Sơn. Lúc tới chân núi khu tháp mọi người phải xuống đi xe chuyên dụng của khu di tích. Loại xe ca quá to, đường nhỏ, dốc ko lên được. Chúng em phân thành từng nhóm nhỏ, mỗi nhóm mười người lên một xe, trục đường đi lên thật ngòng ngoèo, len dưới rừng cây, hai bên là vách núi, gió thổi dào dạt. Cách khu di tích ko hơn một cây số nữa chúng em phải xuống đi bộ vì xe ko thể lên tới nơi.

Ấn tượng trước tiên của em là lúc đặt chân tới Mỹ Sơn là sự hoang tàn đổ nát thảm nghiêng, hoang vắng. Những đền thờ, những tượng đài những tảng đá phủ đầy phong rêu nằm im lìm trong ko gian u tịch. Lúc nãy trên đường vào, đứa nào đứa nấy cười đùa râm ran thế nhưng mà giờ đây trở thành yên lặng. Giọng cô thuyết minh trầm trầm giới thiệu. Đây là khu đền thờ của người Chăm ngày trước, nó đã có mặt cách đây khoảng 7 thế kỉ. Qua biến động của thời kì, nó đã bị hoang phế và đổ nát đi gần hết, nay chỉ còn lại một số ít, nhưng chúng ta vẫn thấy rằng đây là những công trình kiến trúc vô cùng lạ mắt, nhưng mà người Chăm đã tạo dựng lên.

Những đền thờ ở đây được xây dựng rất lạ, theo hình chóp dưới rộng và trên nhỏ dần, nhỏ dần lại tới lúc kín bưng. Mỗi đền thờ diện tích chỉ khoảng chừng hai mươi mét vuông được xây bằng gạch. Điều lạ mắt là ko biết người xưa đã dùng chất liệu gì để cho các viên gạch chồng xếp lên nhau, nhưng mà ngày nay ta nhìn vào ko thể phát xuất hiện được, ở những nơi đổ nát người ta đã trùng tu lại, nhưng xem ra kĩ thuật hiện đại của người nay ko bằng kĩ thuật thô sơ của người xưa. Những lớp gạch trùng tu chỉ sau vài ba tháng đã trở thành hoen ố rêu phong, còn những lớp gạch cách đây cả gần chục thế kỉ thì vẫn cứ đỏ au như mới. Chúng em thơ thẩn đi khắp mọi nơi, những nơi các nhà khảo cổ đang khai quật và trùng tu lại chỉ đang đứng ngoài chiêm ngưỡng. Tới lúc ra về, cả đoàn ghé vào khu hội trường để thưởng thức những điệu múa, bài hát của dân tộc Chăm, thật sinh động và lôi cuốn.

Chia tay với Mỹ Sơn, lòng em bổi hổi nhớ về một thời quá khứ, tự hào về những gì nhưng mà ông cha đã tạo dựng lên. Khu di tích Mỹ Sơn đã được UNESCO xác nhận là di sản văn hóa toàn cầu. Lúc nó được trùng tu xong sẽ là một vị trí thăm quan lôi cuốn của khách thăm quan trong nước và nước ngoài. Xe đã chạy xa em còn ngoái đầu nhìn lại những chiếc tháp khuất dần, khuất dần sau những rặng cây. Mỹ Sơn ơi! Hứa ngày gặp lại.

———————HẾT———————

Kế bên các em cần tìm hiểu thêm những bài soạn khác trong SGK Tiếng Việt lớp 5 như Kể lại một chuyến đi thăm cảnh đẹp ở địa phương mình hoặc ở nơi khác hay phần Một lần em được đi thăm cảnh đẹp ở địa phương em hoặc ở nơi khác. Hãy kể lại chuyến đi đấy nhằm củng cố tri thức Tiếng Việt lớp 5 của mình.

https://thuthuat.taimienphi.vn/em-hay-ke-ve-mot-cuoc-di-tham-di-tich-lich-su-40635n

Xem thêm nhiều bài viết hay về Hỏi Đáp Văn Học

Bạn thấy bài viết Kể về một cuộc đi thăm di tích lịch sử có khắc phục đươc vấn đề bạn tìm hiểu ko?, nếu  ko hãy comment góp ý thêm về Kể về một cuộc đi thăm di tích lịch sử bên dưới để dienchau2.edu.vn có thể thay đổi & cải thiện nội dung tốt hơn cho độc giả nhé! Cám ơn bạn đã ghé thăm Website Trường THPT Diễn Châu 2

Phân mục: Văn học
#Kể #về #một #cuộc #đi #thăm #tích #lịch #sử

xem thêm thông tin chi tiết về Kể về một cuộc đi thăm di tích lịch sử

Kể về một cuộc đi thăm di tích lịch sử

Hình Ảnh về: Kể về một cuộc đi thăm di tích lịch sử

Video về: Kể về một cuộc đi thăm di tích lịch sử

Wiki về Kể về một cuộc đi thăm di tích lịch sử

Kể về một cuộc đi thăm di tích lịch sử -

Bạn đang xem: Kể về một cuộc đi thăm di tích lịch sử tại dienchau2.edu.vn

Những bài văn mẫu Kể về một cuộc đi thăm di tích lịch sử dưới đây sẽ giới thiệu tới các em những di tích lịch sử nổi tiếng, các em cùng tham khảo để có thêm những ý tưởng lạ mắt cho bài văn kể chuyện của mình.

Đề bài: Em hãy kể về một cuộc đi thăm di tích lịch sử

Mục Lục bài viết:
0. Dàn ý
1. Bài văn mẫu số 1
2. Bài văn mẫu số 2
3. Bài văn mẫu số 3
4. Bài văn mẫu số 4
5. Bài văn mẫu số 5
6. Bài văn mẫu số 6
7. Bài văn mẫu số 7

7 bài văn mẫu Em hãy kể về một cuộc đi thăm di tích lịch sử

I. Dàn ý Kể về một cuộc đi thăm di tích lịch sử

1. Mở bài

– Giới thiệu nói chung về chuyến đi thăm di tích lịch sử: Đó là vị trí nào?, Em tới vào thời kì nào? Trong dịp gì?

2. Thân bài

– Kể về tâm trạng của em lúc trên xe, lúc xuống xe và tới nơi thăm quan.
– Kể liên kết với mô tả quang cảnh nơi di tích lịch sử đó.
– Kể lại những điều em được chứng kiến, được nghe kể về di tích.

3. Kết bài

– Kết thúc chuyến thăm quan, nêu cảm nhận, suy nghĩ của em về vị trí đó. 

 

II. Bài văn mẫu Kể về một cuộc đi thăm di tích lịch sử
 

1. Em hãy kể về một cuộc đi thăm di tích lịch sử – cố đô Huế (Chuẩn):

Em thường được nghe rất nhiều người nói về vẻ đẹp của cố đô Huế, cũng đã từng biết tới nơi này qua sách vở, và càng đọc càng tìm hiểu em lại càng khát khao có một lần được đặt chân tới vùng đất Huế mộng mơ vớ điệu Nam người nào, Nam bình, với những nàng thơ thướt tha trong tà áo dài tím. Biết được niềm mong ước của em thế nên kỳ nghỉ hè vừa rồi, bố mẹ đã dẫn em về Huế chơi, coi như là phần thưởng cho tấm giấy khen học trò giỏi nhưng mà em đạt được sau một năm học siêng năng.

Nhà em ở Đà Nẵng, thế nên cả nhà quyết định đi tàu ra Huế, để được thưởng thức cảnh tự nhiên tươi đẹp, đồng thời đảm kiểm soát an ninh toàn. Cố đô Huế từng là thủ đô của Việt Nam dưới triều đại của nhà Nguyễn, cũng là nơi kết thúc cơ chế phong kiến nghìn năm của Việt Nam ta. Cố đô Huế đã được UNESCO xác nhận là di sản văn hóa toàn cầu cần được bảo tồn vì lợi ích của nhân loại. Mở đầu chuyến viếng thăm, gia đình em ghé thăm Kinh thành Huế trước tiên, khu di tích hiện lên với một vẻ trẫm tĩnh, mang đậm hơi thở lịch sử suốt mấy trăm năm, tường thành phủ kín rêu xanh bước. Lúc tiến thẳng vào trong khu vực đại nội là hình ảnh của các công trình kiến trúc hàng trăm năm tuổi, dù bị thời kì mài mòn và chiến tranh tàn phá nhưng nó vẫn giữ được cái vẻ uy nghiêm, mang đậm dấu ấn văn hóa triều đại một thời. Em ngừng bước trước cổng Ngọ môn quan, bức tường thành nhuốm màu thời kì, với lớp rêu phong xanh mờ, là một trong 4 cổng lớn nhất của Hoàng thành. Bao gồm hai phần là đài – cổng theo hình khối hộp vuông và phần phía trên là lầu Ngũ Phụng, với lối kiến trúc truyền thống trang trí bằng hình phụng thanh thoát tao nhã, lại lợp bằng ngói lưu ly vàng và xanh trông bề thế và đẹp vô cùng. Kế bên Ngọ Môn chính là một dòng kênh đào nhỏ nước rất trong và xanh, vừa để tạo phong cảnh cũng là để bảo vệ cho hoàng thành bên trong. Lúc tiến vào đại nội, em hết sức ngỡ ngàng và sung sướng trước quang cảnh trước mắt, dường như bấy nhiêu câu từ trong sách vở cũng không thể diễn tả nổi cái vẻ đẹp mang dấu ấn thời kì, đã từng chứng kiến  một thời rực rỡ của các ông hoàng bà chúa này. Đình đài lầu các phân bố rộng khắp nơi, trong đó phải kể tới Điện Thái Hòa, nơi vua và các quan cùng nhau luận bàn việc nước. Với lối kiến trúc trùng thềm điệp ốc, sơn son thiếp vàng, chạm trổ hình rồng vờn mây rực rỡ, mái điện cũng được lợp ngói lưu ly vàng, làm nổi trội lên cái vẻ uy nghiêm và rực rỡ của nơi tập trung quyền lực em thượng. Về phần phục vụ ăn ở sinh hoạt cho hoàng tộc thì bao gồm có cung Diên Thọ, là nơi ở của Hoàng thái hậu các đời, cung Trường Sanh với khu vực hoa viên rộng lớn là nơi để vua chúa vãn cảnh, thư giãn, sau cũng trở thành chỗ ở cho hậu cung. Điện Kiến Trung là nơi ăn ở sinh hoạt của vua, Điện Cần Chánh là nơi để tiếp đãi yến tiệc, Thái Bình Lâu có thể xem như là trai phòng riêng của nhà vua, Duyệt Thị Đường là nơi vua và các quan xem trình diễn tuồng chèo, nhã nhạc,… Về thờ tự thì có Thế Miếu, Triệu Tổ Miếu, Hoàng Khảo Miếu, điện Hoàng Nhân. Điểm chung là tất cả đều được xây dựng bằng lối kiến trúc truyền thống của Việt Nam, lấy hình rồng phượng làm chủ đạo trang trí, tuy nhiên còn chạm trổ một số các bài thơ văn cổ, mái được lợp hồ hết bằng ngói lưu ly vàng hoặc xanh. Ngoài ra còn có một số các lư, đỉnh lớn bằng đồng dựng trong miếu thờ, hoặc ở các cung điện,… Trong phạm vi cố đô còn có các lăng tẩm của các vị vua nhiều đời, xây với lối kiến trúc phương Đông tiêu biểu, nằm ở vị trí đẹp, phong thủy hữu tình, ví như lăng Tự Đức, Lăng Khải Định.

Mặc dù rất mệt vì phải vận chuyển liên tục, bởi sự rộng lớn của hoàng thành và cố đô nhưng em rất vui và rất hạnh phúc lúc được ghé thăm nơi nhưng mà mình hằng ước mơ lâu nay. Chuyến đi chơi ko chỉ giúp em thư giãn sau một năm học vất vả nhưng mà còn khiến em học hỏi được thêm nhiều tri thức lịch sử. 

 

2. Em hãy kể về một cuộc đi thăm di tích lịch sử – Hồ Hoàn Kiếm (Chuẩn):

Quê gốc của em là ở thủ đô Hà Nội, thế nhưng vì cha mẹ đã vào miền Nam sinh sống nhiều năm thế nên em cũng ko có nhiều dịp về thăm quê. Cho tới kỳ nghỉ hè vừa rồi, nhân dịp cưới chú, thế nên em đã theo bố về quê chơi. Hà Nội là mảnh đất đã trải qua bốn nghìn năm văn hiến thế nên có rất nhiều các di tích lịch sử, ghi dấu ấn của ông cha một thời. Trong đó em có hứng thú nhất chính là Hồ Hoàn Kiếm gắn liền với truyền thuyết trả gươm của vua Lê Lợi. 

Em và bố ra thăm Hồ Gươm vào một buổi chiều thu mát rượi, ko khí của Hà Nội rất thoải mái, người ta có thể cảm thu được cái se se lạnh của gió heo may, thấy thoang thoảng mùi hoa sữa đâu đây và thấy cả những chiếc xe đạp đơn sơ chở đầy cúc họa mi trắng. Chỉ nhưng điều đó thôi đã làm cho em yêu Hà Nội hơn rất nhiều. Hồ Hoàn Kiếm nằm ở trung tâm thị thành Hà Nội, nhìn từ trên cao nó tựa như một tấm gương khổng lồ phản chiếu những hàng tre, hàng trúc, những rặng liễu, những hàng cây cổ thụ chẳng biết có từ bao giờ bên ven hồ. Nước hồ Gươm rất trong và sáng, in bóng nền trời xanh thẳm với những đám mây trắng bay lửng như những cục bông gòn xinh xẻo. Mặt hồ phẳng lặng, thi thoảng lại thấy có tiếng cá đớp nước, tạo thành những vết loang tròn tỏa ra khắp mặt nước. Những chiếc lá vàng lặng lẽ rơi xuống mặt hồ dập dềnh trên sóng nước, khiến người ta có một cảm giác an yên lạ thường. Nhìn ra xa xa trước mặt chính là Tháp Rùa, ngự giữa trên một gò đất giữa lòng hồ phẳng lặng với lối kiến trúc Pháp gồm 4 tầng. Mang vẻ trầm lắng, cô tịch với những mảng rêu phong xanh nhạt, làm nổi trội lên cuộc đời vốn nhiều sương gió, chứng kiến biết bao thay đổi của lịch sử. Nhìn sang hướng Bắc của hồ là đền Ngọc Sơn với cầu Thê Húc sơn đỏ, rực rỡ dưới ánh mặt trời. Nhìn sang hướng Đông Bắc là Tháp Bút gồm 5 tầng đứng sừng sững chỉ ngọn bút lên trời cao, kế bên là Đài Nghiên, cùng liên kết trình bày vẻ đẹp văn hóa và ý thức hiếu học của nhân dân ta bao đời nay. Trong lúc dạo chơi em còn may mắn được gặp mặt một cụ già, đã sinh sống tại Hà Nội này cả đời người, cụ kể rằng Hồ Gươm này đã từng là nơi duyệt quân, luyện binh của quân đội nhà Nguyễn, còn có tên gọi khác là hồ Thủy Quân, với hai phần Tả Vọng và Hữu Vọng, điều đó làm em thấy rất thú vị. Từ  biệt cụ em lại cùng bố đi dạo bên ven hồ, ở đây chúng em gặp rất nhiều người đi dạo mát, có những lứa đôi yêu nhau, có những gia đình hạnh phúc, có những cụ già đi tập thể dục, tạo nên một quang cảnh tấp nập và đông vui vô cùng. 

Kết thúc chuyến thăm Hồ Gươm đã để lại cho em những kỷ niệm thâm thúy về một di tích lịch sử mang dấu ấn nghìn năm, chứng kiến tất thảy mọi thay đổi của Hà Nội suốt 4000 năm văn hiến. Nếu có dịp về thăm Hà Nội, đừng quên một lần ghé thăm Hồ Hoàn Kiếm, để một lần được chiêm ngưỡng vẻ đẹp cổ truyền, lặng thầm, đầy hoài niệm, ngự giữa lòng thủ đô này. 

 

3. Em hãy kể về một cuộc đi thăm di tích lịch sử – Văn miếu Quốc Tử Giám (Chuẩn):

Trong lần về Hà Nội thăm ông bà gần đây nhất, em đã có dịp được tới thăm quan Văn Miếu Quốc Tử Giám, một trong những công trình kiến trúc trình bày sự tăng trưởng của nền giáo dục Việt Nam ta từ những thế kỷ XXI. Nơi đây cũng là một trong những vị trí vô cùng thu hút khách du lịch của Hà Nội.

Hôm đó là thứ bảy, mùa thu ở Hà Nội rất dịu dàng và mát rượi, cả gia đình em thuê một chiếc oto, để đi tới Quốc Tử Giám, sau lúc mất khoảng 40 mươi phút ngồi xe thì  cuối cùng em cũng được chiêm ngưỡng cái vẻ cổ truyền, uy nghiêm của ngôi trường có niên đại sớm nhất Việt Nam này. Cả nhà em người nào nấy cũng vô cùng hào hứng và vui vẻ, xuống xe và đi bộ dần vào bên trong, vừa đi vừa nói chuyện rộn ràng. Thứ trước tiên khiến em ấn tượng về khu Văn Miếu chính là phần tường gạch vồ xung quanh toàn thể diện tích rộng lớn. Khu Văn Miếu bao gồm có 4 cửa, cách trở khu vực ra làm 5 tầng ko gian không giống nhau, chúng em theo sự hướng dẫn, tiến vào từ cửa chính ở phía Nam, quang cảnh trước tiên chúng em nhìn thấy đó chính là một hồ nước trong xanh, phẳng lặng, cây cối bên bờ xum xuê, rủ bóng dưới mặt hồ, tạo cảm giác vô cùng thư thái mát rượi, hỏi ra thì mới biết đây gọi là hồ Văn hay còn gọi là hồ Mình Đường, hồ Giám. Bước qua khu vực hồ thì chính là cổng Văn Miếu, với với cửa hình vòm rộng lớn, phía trước có 4 trụ lớn và hai tấm bia Hạ mã. Cổng này vốn được xây bằng gạch, quét sơn trắng nhưng có nhẽ do thời kì mài mòn nên phần tường gần mái đã phủ đầy rêu phong, mái gạch vốn đỏ giờ cũng ngả màu, khiến nó mang một vẻ cổ truyền, lâu đời. Tiến vào bên trong chính là vườn Giám rộng lớn cây cối rợp bóng, xanh tươi và khu Văn Miếu mang đậm vẻ thâm nghiêm u tịch. Xuyên qua hết khu này là tới cổng thứ hai mang tên Đại Trung Môn, dẫn thẳng tới Khuê Văn Các, một công trình kiến trúc khá lạ mắt. Với hình ảnh ngôi lầu tám mái, bốn cửa tròn, được sơn màu đỏ, lấy bốn trụ gạch vuông làm đế, được ví là nơi giao hòa tụ hội linh khí đất trời. Em phát xuất hiện rằng hình ảnh của Khuê Văn Các chính là những hình chìm được in trên các tờ tiền polymer nhưng mà chúng ta hằng ngày ko bao giờ quan tâm. Vượt qua Khuê Văn Các ta chính thức tiến vào nơi có dựng bia tiến sĩ, trong đó em khá ấn tượng với một chiếc giếng lớn hình vuông nằm ở giữa, được gọi là giếng Thiên Quang hay còn gọi là Ao Văn. Hai bên giếng là các bia Tiến sĩ lớn bằng đá xanh, mỗi tấm bia tương tự được dựng trên lưng một con rùa bằng đá, quay mặt vào giếng. Em đếm cả thảy có 82 chiếc bia đá lớn, nhưng mà để bảo vệ cho chúng khỏi mưa nắng, người ta còn dựng lên hai tòa đình vuông, với trụ được làm bằng gỗ, mái bằng ngói đỏ, còn gọi là đình thờ bia. Nghe nói rằng tới Văn Miếu sờ đầu rùa, học hành sẽ tinh thông hơn, thế nên em đã đi một vòng sờ em hơn 10 cái đầu rùa, cốt chỉ mong năm em học hành tiến bộ hơn. Bố em thấy thế chỉ biết phì cười vì sự thơ ngây của đứa con là em. 

Kết thúc chuyến thăm, cả gia đình em còn thăm quan nhiều vị trí khác nữa, nhưng có nhẽ Văn Miếu – Quốc Tử Giám, với hình ảnh Khuê Văn Các, bia Tiến Sĩ, đầu rùa là để lại trong em nhiều ấn tượng thâm thúy hơn cả. em tơ tưởng về một thời xa xưa nơi đây đã tới và đi biết bao nhiêu sĩ tử, đã vinh danh biết bao nhiêu tiến sĩ nhưng mà lòng bổi hổi ko thôi.

 

4.  Em hãy kể về một cuộc đi thăm di tích lịch sử – Cố đô Hoa Lư:

Chuyến đi thăm cố đô Hoa Lư – Ninh Bình vừa qua đã để lại trong em những ấn tượng thâm thúy. Em nhớ mãi xúc cảm hào hứng, phấn khởi và ngạc nhiên, thích thú trong chuyến đi đó.
Vào một sáng cuối xuân, đầu hạ, lúc bầu trời còn mờ ảo trong buổi rạng đông thì đoàn xe thăm quan của trường em đã mở đầu chuyển bánh. Những chiếc xe đầy ắp tiếng cười lướt nhẹ qua cây cầu bắc ngang dòng sông Đáy hiền hoà rồi tiếp tục bon bon trên quốc lộ 1. Xa xa, dãy Non Nước hiện lên nhấp nhoáng qua màn sương. Chúng em đều cảm thấy bồn chồn vì tuy nghe danh đã lâu nhưng chưa người nào được đặt chân tới mảnh đất “cờ lau dẹp loạn” này bao giờ. Hoa Lư đây rồi! Kinh đô trước tiên của nước Đại Việt chính là đây. Toàn thể khu di tích nằm trong một thung lũng, xung quanh bao bọc bởi những dãy núi trùng điệp. Tạo hoá đã khéo sắp xếp cho nơi này một phong cảnh hùng vĩ, trên là núi, dưới là sông, đẹp như một bức tranh sơn thuỷ.Tới Hoa Lư hôm nay, tuy chúng em ko còn được nhìn thấy những cung điện nguy nga, những thành cao hào sâu… nhưng mỗi tấc đất, mỗi ngọn núi nơi đây đều ghi đậm dấu ấn vẻ vang của một thời oai hùng. Nào là núi Cột Cờ cao hơn 200 mét, nơi Đinh Bộ Lĩnh dựng cờ khởi nghĩa. Nào là ngòi Sả Khê chảy qua hang Luồn, là nơi thuỷ quân ta luyện tập hằng ngày. Rồi hang Muối, hang Tiền với những nhũ đá óng ánh. Phải chăng đây là kho dự trữ lương thực của đạo quân thiện chiến ngày xưa?
Giữa khu di tích Hoa Lư có đền thờ Đinh Tiên Hoàng. Ngôi đền sừng sững mái cong vút, lợp ngói hình vảy cá, rêu xanh đã phủ dày dấu thời kì. Cột dé làm bằng những cây gỗ to, một vòng tay ôm ko xuể. Sân đền còn lưu lại dấu vết bệ đặt ngai ngự của nhà vua. Đó là một phiến đá to, phẳng phiu. Các nghệ thiên tài hoa thuở trước đã khôn khéo khắc chạm hình rồng bay rất đẹp. Xung quanh là hình con nghê hùng dũng, hình chim phượng cao quý tượng trưng uy quyền của vua chúa. Chúng em ngắm chiếc sập đá nhưng mà thầm khâm phục hoa tay tài hoa của các nghệ nhân thuở trước.
Trong chính cung là tượng Đinh Tiên Hoàng uy nghi ngự trên ngai. Nhà vua mặc áo thêu rồng, đầu đội mũ bình thiên, bàn tay xoè rộng, đặt nhẹ trên gối vẻ cương nghị đọng lại ở đôi môi mím chặt, đôi mắt mở to nhìn thẳng. Thắp một nén hương tưởng vọng, lòng em dâng lên niềm cảm phục đối với người đã có công xây dựng Hoa Lư thành kinh đô của nước Đại Việt xưa.
Tạm biệt đền Đinh Tiên Hoàng, chúng em tới thăm đền thờ vua Lê ở phía bên trái khu di tích. Vua Lê vận long bào, đầu đội mũ miện vàng, kiếm đeo ngang lưng trông rất tôn nghiêm. Trong khu vực đền thờ còn có bức tượng một phụ nữ gương mặt phúc hậu, đoan trang. Đó là thái hậu Dương Vân Nga, bậc liệt nữ đã ghé vai gánh vác sự nghiệp cả hai triều Đinh – Lê. Những vị được tôn thờ ở đây đều có tài năng kiệt xuất, xứng đáng là niềm tự hào của dân tộc Việt Nam.
Ko đủ thời kì để leo núi nên chúng em đứng trong thung lũng, ngửng đầu ngắm nhìn bốn phía để cảm nhận rõ thêm vị thế hiểm trở của cố đô. Có bạn đã giở sổ tay, phác nhanh vài nét kí hoạ. Nhiều người lên tiếng bình luận sôi nổi về phong trào cờ lau dẹp loạn thuở nào.
Trời đã xế chiều. Chúng em lưu luyến ra về và nuối tiếc vì chưa kịp bẻ mấy bông lau làm cờ cắm trước đầu xe cho thêm khí thế. Tới thăm Hoa Lư, chúng em được biết thêm một cảnh đẹp và hiểu thêm về lịch sử oai hùng của dân tộc. Chuyến đi thăm quan này đã trở thành đề tài của những cuộc trò chuyện sôi nổi trong lớp em suốt những ngày sau đó.

Ngoài nội dung ở trên, các em có thể tìm hiểu thêm phần Kể về chuyến đi chơi xa thú vị nhất nhé.

ke ve chuyen tham di tich lich su

Bài văn kể về cuộc đi thăm di tích lịch sử Cố đô Hoa Lư – Ninh Bình

 

5.  Em hãy kể về một cuộc đi thăm di tích lịch sử – Thành Cổ Loa

Kết thúc năm học với nhiều thành tích nổi trội, tập thể lớp 6A1 chúng em được cô giáo và hội phụ huynh tổ chức một chuyến đi thăm quan di tích lịch sử, đây vừa là phần thưởng cho những nỗ lực, quyết tâm trong năm học vừa qua nhưng mà đó còn là dịp để chúng em thêm hiểu biết về những truyền thống lịch sử quý giá của dân tộc. Là một chuyến đi chơi nhưng đồng thời cũng phục vụ thiết thực cho việc học của chúng em. Đó là chuyến đi thăm di tích lịch sử thành Cổ Loa.
Sau lúc luận bàn và thống nhất ý kiến, cô giáo chủ nhiệm và hội phụ huynh đã quyết định đưa chúng em đi thăm quan di tích lịch sử thành Cổ Loa, nơi thờ vua An Dương Vương và công chúa Mị Châu. Đây là di tích lịch sử nổi tiếng của Việt Nam, chứa đựng nhiều câu chuyện về lịch sử, về bài học dựng nước, giữ nước của các vua Hùng. Chúng em đã biết về di tích thành Cổ Loa thông qua truyền thuyết về An Dương Vương, Mị Châu- Trọng Thủy, nhưng đây là lần trước tiên chúng em được đặt chân tới địa danh lịch sử, địa danh của những câu chuyện lịch sử kì bí, lôi cuốn này.
Để mở đầu chuyến thăm quan, chúng em sẽ tập trung ở trường, sau đó sẽ được cô giáo chủ nhiệm và đại diện hội phụ huynh cùng thực hiện chuyến đi lí thú này. Vì di tích thành Cổ Loa khá xa trường học của chúng em, nên chúng em tập trung ở trường từ khá sớm, sáu giờ sáng bố mẹ chúng em sẽ đưa chúng em lên trường, sau đó ba mươi phút thì xe mở đầu chuyển bánh. Đây là lần trước tiên cả lớp chúng em có một chuyến du lịch cùng nhau, lại là chuyến đi về một địa danh lịch sử nổi tiếng tương tự nên chúng em đều vô cùng hào hứng, đợi mong.
Sau hai tiếng chạy xe, cuối cùng chúng em đã tới được di tích thành Cổ Loa, tới đây, chúng em được cô hướng dẫn viên du lịch nồng nhiệt tiếp đón và hướng dẫn hành trình cũng như giới thiệu, thuyết minh về khu di tích thành Cổ Loa này. Khu di tích Thành Cổ Loa nằm ở huyện Đông Anh, ngoại thành của thủ đô Hà Nội. Đây là nơi diễn ra câu chuyện dựng nước, giữ nước của vua Thục Phán An Dương Vương và câu chuyện tình yêu bi thương của công chúa Mị Châu và Phò mã người Trung Quốc, Trọng Thủy.
Ko gian của khu di tích thành Cổ Loa cũng cổ truyền, nghiêm trang, mang màu sắc dân gian như trong những câu chuyện cổ, những mái nhà ngói đỏ, những cây đa, cây đề lớn, có nhẽ chúng cũng đã sống qua rất nhiều năm rồi, là nhân chứng cho những sự kiện lịch sử. Trung tâm của di tích thành Cổ Loa chính là đền thờ An Dương Vương, đây là điện thờ chính nên rất rộng lớn và nghiêm trang, dẫn vào đền thờ phải đi qua một khoảng sân rộng lớn, hai bên sân có trồng rất nhiều cây cổ thụ, em có cảm tưởng những cây cổ thụ như những người hiền thần luôn ở bên, trung nghĩa với vua An Dương Vương vậy.
Ngôi đền có mái cong hình đầu rồng vô cùng nghiêm trang, trong điện được trưng bày những câu đối lớn, có chữ Hán nhưng mà em ko hiểu lắm, chính giữa của điện thờ là một bức tượng An Dương Vương uy nghi trong bộ hoàng bào, ngồi từ trên cao nhìn xuống, xúc cảm chung của chúng em lúc vào điện thờ An Dương Vương chính là sự tôn kính, tự hào. Hai bên điện thờ là những bức tượng của những vị quan có công với dân, với nước, những người hiền thần có công giúp vua An Dương Vương dựng nước.
Kế bên đền thờ An Dương Vương là một am nhỏ thờ công chúa Mị Châu, công chúa Mị Châu là con gái của vua An Dương Vương, vì thơ ngây, cả tin nhưng mà Mị Châu có một kết thúc thật bi thương. Bức tượng công chúa Mị Châu trong am thờ là một bức tượng ko đầu, nó làm cho em nhớ lại sự việc công chúa Mị Châu bị vua cha trừng trị lúc nghe Rùa vàng kết tội, nhìn hình ảnh bức tượng ko đầu làm cho chúng em vô cùng xót xa cho người công chúa này. Nàng là một người thơ ngây, cả tin vì quá tin tưởng vào người chồng nhưng mà vô tình lộ bí mật quốc gia, dẫn tới mất nước. Theo em thì Mị Nương là một người đáng thương hơn đáng trách. Thi sĩ Tố Hữu cũng từng bộc bạch sự thông cảm đối với Mị Châu qua những vần thơ như sau:”Tôi kể ngày xưa chuyện Mị Châu Trái tim lầm chỗ để trên đầu Nỏ thần vô ý trao tay giặc Nên nỗi có đồ đắm bể sâu”. Đằng sau truyền thuyết về An Dương Vương, Mị Châu – Trọng Thủy là bài học về giữ nước, nhưng ta đều thông cảm cho sự dại khờ, thủy chung của công chúa Mị Châu cùng cái chết đầy oan trái của nàng.
Chuyến thăm quan di tích thành Cổ Loa là một chuyến đi thực sự có ích và lí thú, chúng em biết nhiều hơn về những câu chuyện lịch sử, được tận mắt chứng kiến những nơi diễn ra câu chuyện lịch sử đó, thông qua chuyến đi chúng em cũng thêm hiểu hơn về những bài học trên lớp, là thời cơ để chúng em mở rộng sự hiểu biết.
 

5. Em hãy kể về một cuộc đi thăm di tích lịch sử đền Hùng

Hè vừa qua trường chúng em có tổ chức đi thăm di tích đền Hùng với mục tiêu giúp các em học trò hiểu hơn về lịch sử nước nhà. Chuyến đi rất có ích va giúp em cùng các bạn biết thêm nhiều tri thức mới.
Đền Hùng khu di tích thờ phụng Vua Hùng nằm trên núi Nghĩa Lĩnh, huyện Phù Ninh, tỉnh Phú Thọ, hàng năm vào ngày 10 tháng 3 âm lịch nơi này tổ chức lễ hội Đền Hùng rất lớn. Tính từ lúc chân núi đi lên chúng em bắt gặp đền Hạ, tương truyền kể rằng đây là nơi Mẹ Âu Cơ sinh ra bọc trăm trứng. Tiếp tục vận chuyển lên sẽ là đền Trung, vị trí quan trọng nơi tổ chức họp bàn việc nước của vua và quan. Cao nhất là đền Thượng, vị trí vô thượng dùng để thờ tự các vị thần theo tôn giáo xưa. Kế bên đó là đền Giếng, ngôi đền xây dựng trong thế ký 18, theo dân gian tương truyền đây là nơi công chúa Tiên Dung và công chúa Ngọc Hoa soi gương. Trước mỗi cảnh vật bên trong chúng em đều bước đi chậm rãi, bổi hổi trước quang cảnh cổ truyền, thiêng liêng.
Điều đặc thù nhưng mà em chú ý nhất là được thăm quan cơ quan sưu tầm Hùng Vương, nơi lưu giữ và trưng bày hiện vật, hình ảnh,tư liệu về Vua Hùng. Các anh chị hướng dẫn viên giới thiệu các câu chuyện, hiện vật và hình ảnh của nhiều dân tộc thời vua Hùng cũng như những câu chuyện có ích về lịch sử dựng nước, giữ nước của ông cha. Ấn tượng nhất với chúng em là hình ảnh Bác Hồ trò chuyện với chiến sĩ thuộc “Đại đoàn Quân tiền phong”, và dặn dò quan tâm các chiến sĩ câu nói “Các vua Hùng đã có công dựng nước, Bác cháu ta phải cùng nhau giữ lấy nước”, rất ý nghĩa và trở thành động lực giúp dân tộc thắng lợi các cường quốc ngoại xâm trong thế kỷ 20. Trong thời kì thăm quan chúng em còn được biết tới phần lễ quan trọng trong hội Đền Hùng đó là lễ rước kiệu vua gồm có nhiều cờ, hoa, y phục truyền thống. Lễ dâng hương đền Hùng, trước tiên là lãnh đạo nhà nước và sau đó là những người dân thắp nén hương cho các vua Hùng. Tham gia các trò chơi truyền thống như thi vật, thi kéo co, thi bơi…
Một chuyến đi chỉ vỏn vẹn một buổi nhưng đã để lại nhiều bài học thâm thúy, giúp chúng em hiểu thêm về lịch sử dụng nước và giữ nước của dân tộc ta. Đền Hùng là nơi thiêng liêng nhưng mà mỗi người dân Việt Nam đều nhớ tới, đó là cội nguồn của mỗi chúng ta

Em hãy kể về một cuộc đi thăm di tích lịch sử

Bài văn ngắn kể về chuyến thăm di tích lịch sử Đền Hùng

 

6.  Em hãy kể về một cuộc đi thăm di tích lịch sử Tháp Chàm

Đầu tháng vừa qua, trường em tổ chức cho học trò di thăm khu di tích Tháp Chàm ở Mỹ Sơn. Đó là chuyến đi rất vui và thú vị.
Sáu giờ sáng, tất cả các bạn học trò khối sáu đã có mặt đông đủ tại trường cùng với các thầy cô chủ nhiệm của mỗi lớp. Cùng tham gia chuyến thăm quan còn có các thầy cô trong Ban Giám hiệu. Chỉ cần năm phút ra lệnh, sáu chiếc xe ca khổng lồ đã đầy ắp các bạn học trò, người nào nấy đều hớn hở, vui vẻ, khuôn mặt ko dấu được sự hào hứng hoan hỉ.

Tuyến đường đi thật dài, từ Thành thị Đà Nẵng chúng em phải vượt gần bảy chục km mới tới khu di tích Mỹ Sơn. Lúc tới chân núi khu tháp mọi người phải xuống đi xe chuyên dụng của khu di tích. Loại xe ca quá to, đường nhỏ, dốc ko lên được. Chúng em phân thành từng nhóm nhỏ, mỗi nhóm mười người lên một xe, trục đường đi lên thật ngòng ngoèo, len dưới rừng cây, hai bên là vách núi, gió thổi dào dạt. Cách khu di tích ko hơn một cây số nữa chúng em phải xuống đi bộ vì xe ko thể lên tới nơi.

Ấn tượng trước tiên của em là lúc đặt chân tới Mỹ Sơn là sự hoang tàn đổ nát thảm nghiêng, hoang vắng. Những đền thờ, những tượng đài những tảng đá phủ đầy phong rêu nằm im lìm trong ko gian u tịch. Lúc nãy trên đường vào, đứa nào đứa nấy cười đùa râm ran thế nhưng mà giờ đây trở thành yên lặng. Giọng cô thuyết minh trầm trầm giới thiệu. Đây là khu đền thờ của người Chăm ngày trước, nó đã có mặt cách đây khoảng 7 thế kỉ. Qua biến động của thời kì, nó đã bị hoang phế và đổ nát đi gần hết, nay chỉ còn lại một số ít, nhưng chúng ta vẫn thấy rằng đây là những công trình kiến trúc vô cùng lạ mắt, nhưng mà người Chăm đã tạo dựng lên.

Những đền thờ ở đây được xây dựng rất lạ, theo hình chóp dưới rộng và trên nhỏ dần, nhỏ dần lại tới lúc kín bưng. Mỗi đền thờ diện tích chỉ khoảng chừng hai mươi mét vuông được xây bằng gạch. Điều lạ mắt là ko biết người xưa đã dùng chất liệu gì để cho các viên gạch chồng xếp lên nhau, nhưng mà ngày nay ta nhìn vào ko thể phát xuất hiện được, ở những nơi đổ nát người ta đã trùng tu lại, nhưng xem ra kĩ thuật hiện đại của người nay ko bằng kĩ thuật thô sơ của người xưa. Những lớp gạch trùng tu chỉ sau vài ba tháng đã trở thành hoen ố rêu phong, còn những lớp gạch cách đây cả gần chục thế kỉ thì vẫn cứ đỏ au như mới. Chúng em thơ thẩn đi khắp mọi nơi, những nơi các nhà khảo cổ đang khai quật và trùng tu lại chỉ đang đứng ngoài chiêm ngưỡng. Tới lúc ra về, cả đoàn ghé vào khu hội trường để thưởng thức những điệu múa, bài hát của dân tộc Chăm, thật sinh động và lôi cuốn.

Chia tay với Mỹ Sơn, lòng em bổi hổi nhớ về một thời quá khứ, tự hào về những gì nhưng mà ông cha đã tạo dựng lên. Khu di tích Mỹ Sơn đã được UNESCO xác nhận là di sản văn hóa toàn cầu. Lúc nó được trùng tu xong sẽ là một vị trí thăm quan lôi cuốn của khách thăm quan trong nước và nước ngoài. Xe đã chạy xa em còn ngoái đầu nhìn lại những chiếc tháp khuất dần, khuất dần sau những rặng cây. Mỹ Sơn ơi! Hứa ngày gặp lại.

———————HẾT———————

Kế bên các em cần tìm hiểu thêm những bài soạn khác trong SGK Tiếng Việt lớp 5 như Kể lại một chuyến đi thăm cảnh đẹp ở địa phương mình hoặc ở nơi khác hay phần Một lần em được đi thăm cảnh đẹp ở địa phương em hoặc ở nơi khác. Hãy kể lại chuyến đi đấy nhằm củng cố tri thức Tiếng Việt lớp 5 của mình.

https://thuthuat.taimienphi.vn/em-hay-ke-ve-mot-cuoc-di-tham-di-tich-lich-su-40635n

Xem thêm nhiều bài viết hay về Hỏi Đáp Văn Học

Bạn thấy bài viết Kể về một cuộc đi thăm di tích lịch sử có khắc phục đươc vấn đề bạn tìm hiểu ko?, nếu  ko hãy comment góp ý thêm về Kể về một cuộc đi thăm di tích lịch sử bên dưới để dienchau2.edu.vn có thể thay đổi & cải thiện nội dung tốt hơn cho độc giả nhé! Cám ơn bạn đã ghé thăm Website Trường THPT Diễn Châu 2

Phân mục: Văn học
#Kể #về #một #cuộc #đi #thăm #tích #lịch #sử

[rule_{ruleNumber}]

#Kể #về #một #cuộc #đi #thăm #tích #lịch #sử

Bạn thấy bài viết Kể về một cuộc đi thăm di tích lịch sử có giải quyết đươc vấn đề bạn tìm hiểu không?, nếu  không hãy comment góp ý thêm về Kể về một cuộc đi thăm di tích lịch sử bên dưới để dienchau2.edu.vn có thể chỉnh sửa & cải thiện nội dung tốt hơn cho độc giả nhé! Cám ơn bạn đã ghé thăm Website Trường THPT Diễn Châu 2

Nhớ để nguồn: Kể về một cuộc đi thăm di tích lịch sử tại Kiến thức chung

THPT Diễn Châu 2

THPT Diễn Châu 2 – Nghệ An được thành lập vào năm 1965. Trường được tách từ Trường cấp 3 Diễn Châu 1 thành THPT Diễn Châu 2 và THPT Nguyễn Xuân Ôn. Ngôi trường THPT Diễn Châu 2 – Nghệ An mang nhiệm vụ đào tạo các thế hệ học sinh của vùng Trung, Bắc Diễn Châu và một số xã của huyện Yên Thành như: Đô Thành, Đức Thành, Thọ Thành.

Những bài viết liên quan

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button