Giỏi Văn – Bài văn: Soạn bài: Nhớ rừng

Bạn đang xem: Giải Văn – Văn: Soạn bài: Nhớ rừng Trong dienchau2.edu.vn Câu hỏi 1: Bài thơ chia làm 5 khổ, nội dung của từng khổ: – Đoạn 1: Hoàn cảnh éo le – …

Bạn đang xem: Giải Văn – Văn: Soạn bài: Nhớ rừng Trong dienchau2.edu.vn

Câu hỏi 1: Bài thơ chia làm 5 khổ, nội dung của từng khổ:

– Đoạn 1: Hoàn cảnh éo le – bị cầm tù và tâm trạng uất ức, phẫn uất dâng lên trước sự bất lực của con hổ.

– Đoạn 2 và 3: Nỗi nhớ nhung, khát vọng tự do mãnh liệt qua nỗi nhớ núi rừng hùng vĩ, tương xứng với vẻ đẹp hùng vĩ và sức mạnh vô biên của chúa sơn lâm.

– Đoạn 4: Sự khinh bỉ của con hổ trước sự đơn điệu, tầm thường và giả dối của cảnh vườn bách thú, đối lập hoàn toàn với vẻ hùng vĩ, tráng lệ của núi non…

– Đoạn 5: Nỗi đau đớn, tuyệt vọng của người nghĩa sĩ, đành thả mình trong “giấc mộng lớn” – giấc mơ rừng, giấc mơ tự do.

Câu 2: Đoạn thơ đối lập rõ nét giữa vườn bách thú, nơi nuôi nhốt hổ (đoạn 1 và 4) với cảnh núi rừng hùng vĩ, nơi hổ từng trú ngụ (đoạn 2 và 3).

một. Khung cảnh trong vườn thú chật chội (lồng sắt), buồn tẻ (những khung cảnh “bất biến”, giả tạo (hay nói đúng hơn là thế giới tự nhiên), tất cả đều bị bàn tay con người thay đổi, cắt xén, tạo hóa hết sức bình thường”, vị này cho biết. học giả, bắt chước “vùng hoang dã vĩ đại.

So với cảnh vườn bách thú thông thường, cảnh núi rừng hùng vĩ, hùng vĩ với bóng cây cổ thụ ẩn chứa nhiều điều ẩn khuất: “hang tối”, “cây cỏ không tên”, “rừng sâu bí mật”, với những âm thanh dữ dội, man dại, “gió hú” “, “nguồn của núi”. Khung cảnh không chỉ hùng vĩ, linh thiêng mà còn vô cùng rực rỡ “những đêm vàng bên suối”, “những ngày mưa về bốn phương”, “nắng ban mai”, “những chiều đẫm máu sau rừng”, vô cùng vui tươi: “tiếng đàn tiếng chim hót bảo ta tưng bừng”.

b. Cách dùng từ, hình ảnh, giọng điệu ở khổ thơ thứ hai và khổ thơ thứ ba thật xuất sắc. Hàng loạt từ chỉ sự hùng vĩ, uy nghiêm, tráng lệ của núi rừng: bóng người, cây cổ thụ, tiếng kêu, tiếng hét, tiếng gào. Trong khi đó, hình ảnh con hổ điềm tĩnh, chậm chạp so với những đợt sóng lăn tăn nhịp nhàng. Miêu tả sức mạnh tuyệt đối của hổ không phải bằng tiếng hổ gầm mà bằng ánh mắt hung dữ:

Trong hang tối, mắt thần nhiều lúc gắt gỏng

Là làm cho mọi thứ im lặng

Ở khổ thơ tiếp theo, hàng loạt các từ láy như nhắc lại một mức độ tiếc nuối, hoài niệm: Đâu, đâu, đâu, đâu… Sau mỗi câu là một câu hỏi. Và kết thúc ở câu hỏi thứ năm, vừa hỏi mà cũng vừa khẳng định: những ngày huy hoàng giờ đã lùi vào dĩ vãng, chỉ còn trong ký ức. Những hình ảnh đêm trăng, mưa, nắng, hoàng hôn vừa lộng lẫy vừa dữ dội góp phần tái hiện một thời oanh liệt của chúa sơn lâm khi còn ung dung tự tại.

c. Bằng cách dựng hai cảnh đối lập như đã nói ở trên, Thế Lữ đã thể hiện thành công màn tỏ tình của con hổ trong Thảo Cầm Viên. Đó là sự bất hòa, căm ghét thực tại trần tục, sự trói buộc và khát vọng tự do mãnh liệt.

Trước hết, đây là tâm trạng của nhân vật lãng mạn: khát khao vươn tới cái phi thường, không chấp nhận cái tầm thường, vô nghĩa. Khát vọng ấy là một cách khẳng định cái “tôi”, khẳng định tính cách. Với khát vọng đó, con người lãng mạn cạnh tranh với hiện thực, bởi hiện thực chỉ là tầm thường, giam hãm, đối lập với ước mơ, tự do, cao cả.

Hơn nữa, có ý kiến ​​cho rằng tâm thế của con hổ ở đây như một bóng hình xa xăm trong tâm trạng của những người dân Việt Nam mất nước lúc bấy giờ. Họ cũng sống thân phận nô lệ “trong ngục ô nhục”, cũng “ôm mối hận trong lồng sắt”, cũng tiếc nuối vô hạn về “thời oanh liệt” với những trang sử vẻ vang của cha ông.

Câu 3: Lời tác giả nói với con hổ ở sở thú rất phù hợp. Nhờ đó, ta vừa thể hiện được sự chán chường với thực tại tù túng, tầm thường, giả dối, đồng thời vừa thể hiện được khát vọng tự do, khát vọng vươn tới cái cao siêu, phi thường. Bản thân con hổ là biểu tượng của sự giam cầm, mất tự do, đồng thời cũng là biểu tượng của sự sa ngã, thất bại, sầu muộn, không bao giờ thỏa hiệp với thực tại. Một điều nữa, mượn lời gây hấn, tác giả đã dễ dàng tránh được sự kiểm duyệt gắt gao của bọn thực dân lúc bấy giờ. Tuy nhiên, bài thơ vẫn khơi dậy niềm khao khát tự do và lòng yêu nước thầm kín của người đương thời.

Câu 4: Phác thảo ngắn gọn.

một. Nhận xét bài giảng:

– Hoài Thanh nói đến nội dung tình cảm mãnh liệt tương ứng với hình thức biểu đạt rộng rãi, linh hoạt.

Xem thêm:  Giải thích điện trở của dây dẫn, công thức tính & bài tập thực hành

– Từ đó đánh giá tài năng của Thế Lữ trong việc “điều binh khiển tướng”.

b. Chứng minh ý kiến ​​của Hoài Thanh: ý kiến ​​đó được thể hiện rõ ở các khía cạnh sau:

– Cảm xúc phong phú, mãnh liệt.

– Cường độ tình cảm thể hiện qua:

+ Giọng thơ sôi nổi, tha thiết, hùng tráng, nhịp điệu linh hoạt.

+ Mạch thơ quanh quẩn, dồi dào.

+ Hình ảnh thơ sinh động giàu tính tạo hình, biểu cảm với những so sánh, ẩn dụ táo bạo.

Những từ ngữ phong phú được sử dụng rất ấn tượng và vui tai.

Bản tóm tắt, nhớ rừng Đó là một “bản trường ca” thể hiện tâm trạng tuyệt vời của chúa sơn lâm, đồng thời là một bức tranh nguy nga, tráng lệ được vẽ nên trên mặt chữ tượng hình “chúa tể muôn loài”.

Bạn xem bài Giải Văn – Văn: Soạn bài: Nhớ rừng Bạn đã khắc phục vấn đề bạn phát hiện ra chưa?, nếu không, vui lòng bình luận thêm về Giải Văn – Văn: Soạn bài: Nhớ rừng bên dưới để dienchau2.edu.vn thay đổi & hoàn thiện nội dung tốt hơn phục vụ độc giả! Cảm ơn bạn đã ghé thăm website THPT Trần Hưng Đạo

Thể loại: Văn học

Nguồn: dienchau2.edu.vn

[toggle title=”xem thêm thông tin chi tiết về Giỏi Văn – Bài văn: Soạn bài: Nhớ rừng” state=”close”]

Giỏi Văn – Bài văn: Soạn bài: Nhớ rừng

Hình Ảnh về: Giỏi Văn – Bài văn: Soạn bài: Nhớ rừng

Video về: Giỏi Văn – Bài văn: Soạn bài: Nhớ rừng

Wiki về Giỏi Văn – Bài văn: Soạn bài: Nhớ rừng

Giỏi Văn – Bài văn: Soạn bài: Nhớ rừng -

Bạn đang xem: Giải Văn – Văn: Soạn bài: Nhớ rừng Trong dienchau2.edu.vn

Câu hỏi 1: Bài thơ chia làm 5 khổ, nội dung của từng khổ:

– Đoạn 1: Hoàn cảnh éo le – bị cầm tù và tâm trạng uất ức, phẫn uất dâng lên trước sự bất lực của con hổ.

– Đoạn 2 và 3: Nỗi nhớ nhung, khát vọng tự do mãnh liệt qua nỗi nhớ núi rừng hùng vĩ, tương xứng với vẻ đẹp hùng vĩ và sức mạnh vô biên của chúa sơn lâm.

– Đoạn 4: Sự khinh bỉ của con hổ trước sự đơn điệu, tầm thường và giả dối của cảnh vườn bách thú, đối lập hoàn toàn với vẻ hùng vĩ, tráng lệ của núi non…

– Đoạn 5: Nỗi đau đớn, tuyệt vọng của người nghĩa sĩ, đành thả mình trong “giấc mộng lớn” – giấc mơ rừng, giấc mơ tự do.

Câu 2: Đoạn thơ đối lập rõ nét giữa vườn bách thú, nơi nuôi nhốt hổ (đoạn 1 và 4) với cảnh núi rừng hùng vĩ, nơi hổ từng trú ngụ (đoạn 2 và 3).

một. Khung cảnh trong vườn thú chật chội (lồng sắt), buồn tẻ (những khung cảnh “bất biến”, giả tạo (hay nói đúng hơn là thế giới tự nhiên), tất cả đều bị bàn tay con người thay đổi, cắt xén, tạo hóa hết sức bình thường”, vị này cho biết. học giả, bắt chước “vùng hoang dã vĩ đại.

So với cảnh vườn bách thú thông thường, cảnh núi rừng hùng vĩ, hùng vĩ với bóng cây cổ thụ ẩn chứa nhiều điều ẩn khuất: “hang tối”, “cây cỏ không tên”, “rừng sâu bí mật”, với những âm thanh dữ dội, man dại, “gió hú” ", "nguồn của núi". Khung cảnh không chỉ hùng vĩ, linh thiêng mà còn vô cùng rực rỡ “những đêm vàng bên suối”, “những ngày mưa về bốn phương”, “nắng ban mai”, “những chiều đẫm máu sau rừng”, vô cùng vui tươi: “tiếng đàn tiếng chim hót bảo ta tưng bừng”.

b. Cách dùng từ, hình ảnh, giọng điệu ở khổ thơ thứ hai và khổ thơ thứ ba thật xuất sắc. Hàng loạt từ chỉ sự hùng vĩ, uy nghiêm, tráng lệ của núi rừng: bóng người, cây cổ thụ, tiếng kêu, tiếng hét, tiếng gào. Trong khi đó, hình ảnh con hổ điềm tĩnh, chậm chạp so với những đợt sóng lăn tăn nhịp nhàng. Miêu tả sức mạnh tuyệt đối của hổ không phải bằng tiếng hổ gầm mà bằng ánh mắt hung dữ:

Trong hang tối, mắt thần nhiều lúc gắt gỏng

Là làm cho mọi thứ im lặng

Ở khổ thơ tiếp theo, hàng loạt các từ láy như nhắc lại một mức độ tiếc nuối, hoài niệm: Đâu, đâu, đâu, đâu… Sau mỗi câu là một câu hỏi. Và kết thúc ở câu hỏi thứ năm, vừa hỏi mà cũng vừa khẳng định: những ngày huy hoàng giờ đã lùi vào dĩ vãng, chỉ còn trong ký ức. Những hình ảnh đêm trăng, mưa, nắng, hoàng hôn vừa lộng lẫy vừa dữ dội góp phần tái hiện một thời oanh liệt của chúa sơn lâm khi còn ung dung tự tại.

c. Bằng cách dựng hai cảnh đối lập như đã nói ở trên, Thế Lữ đã thể hiện thành công màn tỏ tình của con hổ trong Thảo Cầm Viên. Đó là sự bất hòa, căm ghét thực tại trần tục, sự trói buộc và khát vọng tự do mãnh liệt.

Trước hết, đây là tâm trạng của nhân vật lãng mạn: khát khao vươn tới cái phi thường, không chấp nhận cái tầm thường, vô nghĩa. Khát vọng ấy là một cách khẳng định cái “tôi”, khẳng định tính cách. Với khát vọng đó, con người lãng mạn cạnh tranh với hiện thực, bởi hiện thực chỉ là tầm thường, giam hãm, đối lập với ước mơ, tự do, cao cả.

Hơn nữa, có ý kiến ​​cho rằng tâm thế của con hổ ở đây như một bóng hình xa xăm trong tâm trạng của những người dân Việt Nam mất nước lúc bấy giờ. Họ cũng sống thân phận nô lệ “trong ngục ô nhục”, cũng “ôm mối hận trong lồng sắt”, cũng tiếc nuối vô hạn về “thời oanh liệt” với những trang sử vẻ vang của cha ông.

Câu 3: Lời tác giả nói với con hổ ở sở thú rất phù hợp. Nhờ đó, ta vừa thể hiện được sự chán chường với thực tại tù túng, tầm thường, giả dối, đồng thời vừa thể hiện được khát vọng tự do, khát vọng vươn tới cái cao siêu, phi thường. Bản thân con hổ là biểu tượng của sự giam cầm, mất tự do, đồng thời cũng là biểu tượng của sự sa ngã, thất bại, sầu muộn, không bao giờ thỏa hiệp với thực tại. Một điều nữa, mượn lời gây hấn, tác giả đã dễ dàng tránh được sự kiểm duyệt gắt gao của bọn thực dân lúc bấy giờ. Tuy nhiên, bài thơ vẫn khơi dậy niềm khao khát tự do và lòng yêu nước thầm kín của người đương thời.

Câu 4: Phác thảo ngắn gọn.

một. Nhận xét bài giảng:

– Hoài Thanh nói đến nội dung tình cảm mãnh liệt tương ứng với hình thức biểu đạt rộng rãi, linh hoạt.

- Từ đó đánh giá tài năng của Thế Lữ trong việc “điều binh khiển tướng”.

b. Chứng minh ý kiến ​​của Hoài Thanh: ý kiến ​​đó được thể hiện rõ ở các khía cạnh sau:

- Cảm xúc phong phú, mãnh liệt.

– Cường độ tình cảm thể hiện qua:

+ Giọng thơ sôi nổi, tha thiết, hùng tráng, nhịp điệu linh hoạt.

+ Mạch thơ quanh quẩn, dồi dào.

+ Hình ảnh thơ sinh động giàu tính tạo hình, biểu cảm với những so sánh, ẩn dụ táo bạo.

Những từ ngữ phong phú được sử dụng rất ấn tượng và vui tai.

Bản tóm tắt, nhớ rừng Đó là một “bản trường ca” thể hiện tâm trạng tuyệt vời của chúa sơn lâm, đồng thời là một bức tranh nguy nga, tráng lệ được vẽ nên trên mặt chữ tượng hình “chúa tể muôn loài”.

Bạn xem bài Giải Văn – Văn: Soạn bài: Nhớ rừng Bạn đã khắc phục vấn đề bạn phát hiện ra chưa?, nếu không, vui lòng bình luận thêm về Giải Văn – Văn: Soạn bài: Nhớ rừng bên dưới để dienchau2.edu.vn thay đổi & hoàn thiện nội dung tốt hơn phục vụ độc giả! Cảm ơn bạn đã ghé thăm website THPT Trần Hưng Đạo

Thể loại: Văn học

Nguồn: dienchau2.edu.vn

[rule_{ruleNumber}]

[box type=”note” align=”” class=”” border-radius: 5px; -webkit-border-radius: 5px; border: 2px solid #1c4a97; padding: 10px 20px;”>

Bạn đang xem: Giải Văn – Văn: Soạn bài: Nhớ rừng Trong dienchau2.edu.vn

Câu hỏi 1: Bài thơ chia làm 5 khổ, nội dung của từng khổ:

– Đoạn 1: Hoàn cảnh éo le – bị cầm tù và tâm trạng uất ức, phẫn uất dâng lên trước sự bất lực của con hổ.

– Đoạn 2 và 3: Nỗi nhớ nhung, khát vọng tự do mãnh liệt qua nỗi nhớ núi rừng hùng vĩ, tương xứng với vẻ đẹp hùng vĩ và sức mạnh vô biên của chúa sơn lâm.

– Đoạn 4: Sự khinh bỉ của con hổ trước sự đơn điệu, tầm thường và giả dối của cảnh vườn bách thú, đối lập hoàn toàn với vẻ hùng vĩ, tráng lệ của núi non…

– Đoạn 5: Nỗi đau đớn, tuyệt vọng của người nghĩa sĩ, đành thả mình trong “giấc mộng lớn” – giấc mơ rừng, giấc mơ tự do.

Câu 2: Đoạn thơ đối lập rõ nét giữa vườn bách thú, nơi nuôi nhốt hổ (đoạn 1 và 4) với cảnh núi rừng hùng vĩ, nơi hổ từng trú ngụ (đoạn 2 và 3).

một. Khung cảnh trong vườn thú chật chội (lồng sắt), buồn tẻ (những khung cảnh “bất biến”, giả tạo (hay nói đúng hơn là thế giới tự nhiên), tất cả đều bị bàn tay con người thay đổi, cắt xén, tạo hóa hết sức bình thường”, vị này cho biết. học giả, bắt chước “vùng hoang dã vĩ đại.

So với cảnh vườn bách thú thông thường, cảnh núi rừng hùng vĩ, hùng vĩ với bóng cây cổ thụ ẩn chứa nhiều điều ẩn khuất: “hang tối”, “cây cỏ không tên”, “rừng sâu bí mật”, với những âm thanh dữ dội, man dại, “gió hú” “, “nguồn của núi”. Khung cảnh không chỉ hùng vĩ, linh thiêng mà còn vô cùng rực rỡ “những đêm vàng bên suối”, “những ngày mưa về bốn phương”, “nắng ban mai”, “những chiều đẫm máu sau rừng”, vô cùng vui tươi: “tiếng đàn tiếng chim hót bảo ta tưng bừng”.

b. Cách dùng từ, hình ảnh, giọng điệu ở khổ thơ thứ hai và khổ thơ thứ ba thật xuất sắc. Hàng loạt từ chỉ sự hùng vĩ, uy nghiêm, tráng lệ của núi rừng: bóng người, cây cổ thụ, tiếng kêu, tiếng hét, tiếng gào. Trong khi đó, hình ảnh con hổ điềm tĩnh, chậm chạp so với những đợt sóng lăn tăn nhịp nhàng. Miêu tả sức mạnh tuyệt đối của hổ không phải bằng tiếng hổ gầm mà bằng ánh mắt hung dữ:

Trong hang tối, mắt thần nhiều lúc gắt gỏng

Là làm cho mọi thứ im lặng

Ở khổ thơ tiếp theo, hàng loạt các từ láy như nhắc lại một mức độ tiếc nuối, hoài niệm: Đâu, đâu, đâu, đâu… Sau mỗi câu là một câu hỏi. Và kết thúc ở câu hỏi thứ năm, vừa hỏi mà cũng vừa khẳng định: những ngày huy hoàng giờ đã lùi vào dĩ vãng, chỉ còn trong ký ức. Những hình ảnh đêm trăng, mưa, nắng, hoàng hôn vừa lộng lẫy vừa dữ dội góp phần tái hiện một thời oanh liệt của chúa sơn lâm khi còn ung dung tự tại.

c. Bằng cách dựng hai cảnh đối lập như đã nói ở trên, Thế Lữ đã thể hiện thành công màn tỏ tình của con hổ trong Thảo Cầm Viên. Đó là sự bất hòa, căm ghét thực tại trần tục, sự trói buộc và khát vọng tự do mãnh liệt.

Trước hết, đây là tâm trạng của nhân vật lãng mạn: khát khao vươn tới cái phi thường, không chấp nhận cái tầm thường, vô nghĩa. Khát vọng ấy là một cách khẳng định cái “tôi”, khẳng định tính cách. Với khát vọng đó, con người lãng mạn cạnh tranh với hiện thực, bởi hiện thực chỉ là tầm thường, giam hãm, đối lập với ước mơ, tự do, cao cả.

Hơn nữa, có ý kiến ​​cho rằng tâm thế của con hổ ở đây như một bóng hình xa xăm trong tâm trạng của những người dân Việt Nam mất nước lúc bấy giờ. Họ cũng sống thân phận nô lệ “trong ngục ô nhục”, cũng “ôm mối hận trong lồng sắt”, cũng tiếc nuối vô hạn về “thời oanh liệt” với những trang sử vẻ vang của cha ông.

Câu 3: Lời tác giả nói với con hổ ở sở thú rất phù hợp. Nhờ đó, ta vừa thể hiện được sự chán chường với thực tại tù túng, tầm thường, giả dối, đồng thời vừa thể hiện được khát vọng tự do, khát vọng vươn tới cái cao siêu, phi thường. Bản thân con hổ là biểu tượng của sự giam cầm, mất tự do, đồng thời cũng là biểu tượng của sự sa ngã, thất bại, sầu muộn, không bao giờ thỏa hiệp với thực tại. Một điều nữa, mượn lời gây hấn, tác giả đã dễ dàng tránh được sự kiểm duyệt gắt gao của bọn thực dân lúc bấy giờ. Tuy nhiên, bài thơ vẫn khơi dậy niềm khao khát tự do và lòng yêu nước thầm kín của người đương thời.

Câu 4: Phác thảo ngắn gọn.

một. Nhận xét bài giảng:

– Hoài Thanh nói đến nội dung tình cảm mãnh liệt tương ứng với hình thức biểu đạt rộng rãi, linh hoạt.

– Từ đó đánh giá tài năng của Thế Lữ trong việc “điều binh khiển tướng”.

b. Chứng minh ý kiến ​​của Hoài Thanh: ý kiến ​​đó được thể hiện rõ ở các khía cạnh sau:

– Cảm xúc phong phú, mãnh liệt.

– Cường độ tình cảm thể hiện qua:

+ Giọng thơ sôi nổi, tha thiết, hùng tráng, nhịp điệu linh hoạt.

+ Mạch thơ quanh quẩn, dồi dào.

+ Hình ảnh thơ sinh động giàu tính tạo hình, biểu cảm với những so sánh, ẩn dụ táo bạo.

Những từ ngữ phong phú được sử dụng rất ấn tượng và vui tai.

Bản tóm tắt, nhớ rừng Đó là một “bản trường ca” thể hiện tâm trạng tuyệt vời của chúa sơn lâm, đồng thời là một bức tranh nguy nga, tráng lệ được vẽ nên trên mặt chữ tượng hình “chúa tể muôn loài”.

Bạn xem bài Giải Văn – Văn: Soạn bài: Nhớ rừng Bạn đã khắc phục vấn đề bạn phát hiện ra chưa?, nếu không, vui lòng bình luận thêm về Giải Văn – Văn: Soạn bài: Nhớ rừng bên dưới để dienchau2.edu.vn thay đổi & hoàn thiện nội dung tốt hơn phục vụ độc giả! Cảm ơn bạn đã ghé thăm website THPT Trần Hưng Đạo

Thể loại: Văn học

Nguồn: dienchau2.edu.vn

[/box]

#Giỏi #Văn #Bài #văn #Soạn #bài #Nhớ #rừng

[/toggle]

Bạn thấy bài viết Giỏi Văn – Bài văn: Soạn bài: Nhớ rừng có giải quyết đươc vấn đề bạn tìm hiểu không?, nếu  không hãy comment góp ý thêm về Giỏi Văn – Bài văn: Soạn bài: Nhớ rừng bên dưới để dienchau2.edu.vn có thể chỉnh sửa & cải thiện nội dung tốt hơn cho độc giả nhé! Cám ơn bạn đã ghé thăm Website Trường THPT Diễn Châu 2

Nhớ để nguồn: Giỏi Văn – Bài văn: Soạn bài: Nhớ rừng tại Kiến thức chung

Viết một bình luận