Đóng vai người lính lái xe kể lại Bài thơ về tiểu đội xe không kính

Bạn đang xem: Đóng vai chú bộ đội lái ô tô kể lại bài thơ tiểu đội ô tô không kính. Trong dienchau2.edu.vn

Đóng vai chú bộ đội lái ô tô và kể lại bài thơ “Tiểu đội xe không kính” không chỉ giúp trẻ nhớ lại nội dung rực rỡ của bài thơ mà còn cảm nhận được ý thức trong sáng, dũng cảm của các chú bộ đội. Sự xuất hiện kỳ ​​lạ của những chiếc ô tô không kính.

Chủ đề: Đóng vai chú bộ đội lái ô tô kể lại bài thơ tiểu đội xe không kính.

Mục lục bài viết:
1. Lập dàn ý
2. Bài mẫu số 1
3. Bài mẫu số 2
4. Bài mẫu số 3

Đóng vai chú bộ đội lái ô tô kể lại bài thơ tiểu đội xe không kính.

I. Lập dàn ý Đóng vai chú bộ đội lái ô tô và thuyết minh bài thơ Tiểu đội không kính (Chuẩn)

1. Mở bài

Đóng vai chú bộ đội lái ô tô kể lại câu chuyện.

2. Cơ thể

– Nói về những chiếc xe không kính tiêu biểu trên chiến trường.
+ Hình ảnh xe độc ​​đáo: xe không kính, không đèn, không mui, cốp trầy xước.
+ Nguyên nhân chính là do bom giật, bom rung làm vỡ kính.
=> Sự tàn phá của chiến tranh.

– Nhớ lại những năm tháng chiến đấu trên chiến trường tàn khốc.
+ Khó khăn, vất vả khi xe không kính.
+ Cách người lính đối phó với khó khăn.
+ Tình bạn thân thiết giữa những người lính lái xe.
+ Mục tiêu, lí tưởng chiến đấu cao cả của người lính.

3. Kết luận

Nêu cảm nghĩ và suy ngẫm về những năm tháng khó khăn trên chiến trường.

II. Bài văn mẫu Làm chú bộ đội lái ô tô kể lại bài thơ Chú bộ đội không kính.

1. Đóng vai chú bộ đội lái ô tô và kể lại bài thơ Tiểu đội ô tô không kính mẫu 1 (Chuẩn)

Tôi nhập ngũ năm 1964 và là lái xe trên tuyến đường Trường Sơn. Ngày ấy, đất nước ta đang trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, còn neo đậu hiểm nguy, nhưng chúng ta và những chiếc xe không kính luôn ngời sáng, yêu đời, phơi phới niềm tin tất yếu thắng lợi.

Những chiếc xe của chúng tôi đã được ngụy trang rất kỹ, nhưng không may là chúng vẫn bị hư hỏng đến mức không có tấm kính phía trước buồng lái. Vốn dĩ xe nào cũng không có kính, nhưng sự khốc liệt ở chiến trường, bom giật, bom rung cũng phải vỡ, không xe nào lành. Chiếc không vỡ kính không vỡ đèn, chiếc không vỡ đèn, nóc xe, đầy vết xước. Đó là chiến tranh, đó là sự hủy diệt.

Không có kính, chúng tôi – những người lính phải đối mặt với muôn vàn khó khăn. Gió thổi thì cay xè mắt, khi ôm thì bụi bay mù mịt, mặt mũi ai cũng lấm lem, lem nhem. Và thế là chúng tôi gọi đùa nhau là người yêu cũ. Rồi ngày khô ráo thì không sao, ngày mưa thì ngồi trong xe cũng khác ngoài trời. Nhớ rằng Duật Khoan đã xuất bản thơ thành thơ:

“Không có kính, áo tôi ướt
Trời mưa, ngoài trời mưa như trút nước “

Và rồi mọi người cùng cười. Bụi bặm? Cơn mưa? Chúng tôi không quản ngại khó khăn, neo đậu nơi chiến trường. Cái hay nữa là bạn không cần đeo kính, ngồi trong khoang lái thoáng, vừa lái xe vừa thong thả ngắm trời đất, ngắm nhìn một cách chân thực nhất. Còn gì tuyệt vời hơn khi được hòa mình vào thiên nhiên, đất trời. Dù mưa hay nắng, miễn là chúng ta hoàn thành nhiệm vụ. Dù trời mưa to, gió lớn, quần áo vẫn ướt như tắm mưa. Tôi không cần ngồi trong buồng lái để chạy thêm trăm km nữa mà gió cũng không khô lắm.

Những chiếc xe không kính trở thành một đội, anh em lái xe trở thành chiến hữu của nhau, đi đâu cũng gặp bạn bè. Chỉ một cái bắt tay qua lớp kính vỡ: “Xin chào đồng chí!” rằng chúng ta được ràng buộc với nhau. Rồi lúc nghỉ ngơi, lập bếp Hoàng Cầm ngay trong rừng, cùng nhau nấu cơm, chung bát đũa, trở thành một gia đình. Mệt quá, mỗi người mắc võng vào gốc cây cao ven đường ngủ, chợp mắt một lúc rồi lại bắt đầu đi bộ. Cuộc sống trên chiến trường là thế đó, cùng nhau vượt qua neo đậu thiếu thốn, cùng nhau vượt qua mưa bom, bão đạn. Bom có ​​thể phá hủy chiếc xe nhưng không ngăn được bước chân của chúng ta. Còn hơi thở chiến đấu và những chuyến xe sẽ tiếp tục vượt tuyến đường Trường Sơn để vào miền Nam đẫm máu.

Chính vì ý thức kiên cường, tự hào và kiên cường đó mà người ta gọi chúng tôi là trái tim của những chiếc xe không kính. Dù thiếu thốn đủ thứ nhưng chiếc xe không kính vẫn chạy vì trái tim vẫn sống và đầy nhiệt huyết.

2. Đóng vai chú bộ đội lái ô tô và kể lại bài thơ Tiểu đội ô tô không kính, mẫu 2 (Chuẩn)

Dọc theo con đường Trường Sơn đầy bom đạn, anh em chúng tôi – những người lính lái xe ngày ấy là những người trẻ đầy nhiệt huyết và sức trẻ. Khi đó, đối với chúng tôi, những chiếc xe không kính chính là trợ thủ, người bạn đồng hành của chúng tôi, chúng tôi không hề trách móc ngược lại, chúng tôi cũng rất nể phục và sáng mắt với những chiếc xe không kính.

Không phải những chiếc ô tô không kính mới ra đời, mà vì bom đạn chiến trường quá thảm khốc, từng trận mưa bom làm rung chuyển cả thế giới, không một chiếc ô tô có kính nào có thể chống chọi được. Với những người lính lái xe như tôi, kính cũng được, không có cũng không sao. Càng thư giãn, chúng ta càng được hòa mình vào thiên nhiên, ngắm nhìn bầu trời trong xanh và những con đường, hoa lá, cỏ cây. Dường như gió, sao, cánh chim đều ùa vào buồng lái. Vào những đêm đầy sao, tôi lái xe với cảm giác như đang đi giữa bầu trời tự do, thật lạ, thật khó tả. Chúng tôi những người dũng cảm nhìn về phía trước.

Tất nhiên, không có kính thì không tránh được bụi, bụi đường rừng đã chói mắt, tóc đã bạc trắng. Tôi nhớ đến mấy ông văn nghệ, nhìn nhau ôm bụng cười: “Trông mình có giống người già không?”. Nhưng không cần lo lắng, không cần tắm rửa, cùng lúc chúng tôi châm thuốc và cười đùa trên khuôn mặt bụi bặm của nhau. Khi lái xe dưới trời mưa to, bạn có nghĩ chúng ta phải nghỉ giữa mưa không? Không, trời càng mưa, tôi càng phải chạy, chạy để giữ cho mát và hơn hết là phải nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ. Áo ướt, áo khô, chỉ cần chạy xe vài trăm km, gặp gió thổi, áo sẽ khô nhưng không cần giặt, phơi.

Xem thêm:  Người mẫu Ngô Thúy Quỳnh là ai? Người mẫu bạch tạng đầu tiên ở Việt Nam

Đó không chỉ là một hoặc hai chiếc xe không kính, mà là cả một tập thể. Những người lính lái xe chúng tôi đã rất gần. Khi gặp nhau trên phố, chúng tôi tình cờ bắt tay nhau qua tấm kính vỡ: “Chào đồng chí”, “Anh khỏe không?”,… Đường còn dài, còn có những lúc phải nghỉ ngơi, ăn uống và cả những người bạn nữa. phải để xe nguội. Chúng tôi mỗi người một công việc, xới bếp Hoàng Cầm, lấy củi, nấu cơm, dùng chung bát đũa vào bữa cơm, như một gia đình. Việc nghỉ ngơi không khó đối với người lính lái xe, an toàn nhất là ngủ trên võng trên cây, giữa đường. Càng đi, tôi càng thấy trời xanh, niềm tin và kỳ vọng đang ở ngay trước mắt. Trải qua bom đạn đường dài, dù xe không kính, không đèn, không mui, thùng xe trầy xước nhưng xe và các chiến sĩ lái xe vẫn cùng nhau hoàn thành nhiệm vụ. Xe dù thiếu thốn đủ thứ nhưng vẫn chạy trên đường vì nó có trái tim người lính, một lòng hướng về miền Nam ruột thịt, hướng tới hòa bình, độc lập dân tộc.

Đã nhiều năm trôi qua, nhưng tôi vẫn nhớ rất rõ những người đồng đội đã cùng lái xe với mình, nhớ từng chiếc xe không kính. Những năm tháng khó khăn ấy đã qua, có cả niềm vui và nỗi buồn. Không dễ gì có được hòa bình, tự do như ngày nay. Vì vậy, tôi mong rằng thế hệ trẻ ý thức được điều đó mà quyết tâm giữ gìn và bảo vệ nền độc lập của dân tộc.

3. Đóng vai chú bộ đội lái ô tô và kể lại bài thơ tiểu đội ô tô không kính mẫu 3 (Chuẩn)

Tôi từng là bộ đội lái xe, tham gia chiến đấu trên tuyến đường Trường Sơn trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Đến bây giờ, khi nghĩ lại những năm tháng hào hùng đã qua, tôi muốn ngồi trong buồng lái và lái những chiếc xe không kính vượt qua mưa bom, đạn lạc.

Nhận nhiệm vụ lái xe chở hàng thiết yếu chi viện cho tiền tuyến miền Nam, tôi nhận thấy đây là nhiệm vụ hết sức quan trọng. Có rất nhiều người cùng chung sứ mệnh với tôi và chúng tôi được gọi là “Biệt đội xe không kính”. Sở dĩ có cái tên này vì chúng tôi là những người lái xe, điều khiển ô tô không có kính, nhưng tại sao lại không có kính, đơn giản là vì bom giật, bom rung khủng khiếp, kính vỡ. Ai bảo không có kính thì không lái được ô tô, thì ô tô chỉ cần máy hoạt động và người lái là có thể vận chuyển mọi thứ.

Ngồi trong buồng lái cũng giống như ngồi ngoài trời, thoáng đãng nhàn nhã, tự dưng nhìn thấy thủy tinh thì chỉ thêm phiền mà thôi. Xe có kính nhiều khi bị mờ, khi bẩn phải lau, lau. Không cần đeo kính, chúng ta có cảm giác như đang hòa mình vào khung cảnh trên đường, cảm giác lái chân thực và sống động biết bao. Tôi cứ nhìn đất, nhìn trời, nhìn thẳng về phía trước. Gió, ánh sao, chim và đường, tất cả đều ùa vào buồng lái.

Xe không kính thì bụi lắm, tóc xịt xám xịt, nhưng không sao, mặt mũi lấm lem cũng là thứ để giải trí cho mọi người. Một người bạn nói đùa: “Keo xịt tóc trắng như ông già”. Cả đám phá lên cười sảng khoái. Cùng nhau châm điếu thuốc, cùng cười, đó là niềm vui của người lính lái xe. Tài xế không đeo kính, chúng tôi lái xe với thái độ bất cần, mưa nắng bất kể, quần áo ướt rồi gió thổi quần áo khô, xe tiếp tục chạy không ngừng, để chúng tôi sớm vào Nam. Chúng tôi phóng xe xuống khỏi bom đạn, như đi ra khỏi ranh giới sinh tử, thấy bạn bè ai cũng hớn hở vui vẻ, không kịp kể chuyện, ôm nhau mà bắt tay nhanh chóng để vượt qua. đống đổ nát. window: “Chúc đồng chí lên đường an toàn!” Khi nghỉ ngơi, đổ xăng cho xe, anh em cùng nhau dọn dẹp bếp, đốt lửa nấu cơm. Dùng chung bát đũa, coi nhau như người nhà, tự nhắc mình nghỉ ngơi một lát rồi lại lên đường vì miền Nam đang chờ. Rồi những chiếc xe không kính không những thiếu kính mà còn không đèn, không mui, cốp xe trầy xước. Tuy nhiên, chiếc xe vẫn cùng các chiến sĩ hướng vào Nam mà chạy.

Phải thừa nhận rằng tấm lòng, ý chí và sự kỳ vọng của những người lính lái xe chúng tôi lúc đó chỉ hướng về miền Nam, chỉ cần chúng tôi còn sống thì xe sẽ tiếp tục đi. Nhớ những người đồng đội của tôi, những chiếc xe không kính thân yêu …

–CHẤM DỨT–

https://thuthuat.taimienphi.vn/dong-vai-nguoi-linh-lai-xe-ke-lai-bai-tho-ve-tieu-doi-xe-khong- Kinh-69342n
Để rèn luyện tốt hơn kĩ năng phân tích những hình ảnh rực rỡ trong bài thơ, giọng điệu, giọng điệu trong bài thơ, các em có thể tham khảo một số bài soạn sau: Phân tích khổ thơ 1 2 Bài thơ về tiểu đội xe không kínhPhân tích hình ảnh chú bộ đội lái xe trong bài thơ tiểu đội xe không kính, Phân tích chất thơ trong Bài thơ về tiểu đội xe không kínhPhân tích khổ thơ 6 Bài thơ tiểu đội xe không kính.

Xem thêm các bài viết hay về Câu hỏi và trả lời văn học

Bạn xem bài Đóng vai chú bộ đội lái ô tô kể lại bài thơ tiểu đội xe ô tô không kính. Bạn đã khắc phục được sự cố mà bạn phát hiện ra chưa ?, nếu chưa, hãy bình luận thêm về Đóng vai chú bộ đội lái ô tô kể lại bài thơ tiểu đội xe ô tô không kính. dưới đây để dienchau2.edu.vn có thể thay đổi & hoàn thiện nội dung tốt hơn cho bạn đọc! Cảm ơn bạn đã ghé thăm website Trường THPT Diễn Châu 2

Thể loại: Văn học
# Chơi game # chơi game # người đàn ông đẹp hơn # người lái xe # người lái xe # cơ quan quản lý # bài hát # sự kiện # người lái xe # người đàn ông # người lái xe # kính

xem thêm thông tin chi tiết về Đóng vai người lính lái xe kể lại Bài thơ về tiểu đội xe không kính

Đóng vai người lính lái xe kể lại Bài thơ về tiểu đội xe không kính

Hình Ảnh về: Đóng vai người lính lái xe kể lại Bài thơ về tiểu đội xe không kính

Video về: Đóng vai người lính lái xe kể lại Bài thơ về tiểu đội xe không kính

Wiki về Đóng vai người lính lái xe kể lại Bài thơ về tiểu đội xe không kính

Đóng vai người lính lái xe kể lại Bài thơ về tiểu đội xe không kính -

Bạn đang xem: Đóng vai chú bộ đội lái ô tô kể lại bài thơ tiểu đội ô tô không kính. Trong dienchau2.edu.vn

Đóng vai chú bộ đội lái ô tô và kể lại bài thơ “Tiểu đội xe không kính” không chỉ giúp trẻ nhớ lại nội dung rực rỡ của bài thơ mà còn cảm nhận được ý thức trong sáng, dũng cảm của các chú bộ đội. Sự xuất hiện kỳ ​​lạ của những chiếc ô tô không kính.

Chủ đề: Đóng vai chú bộ đội lái ô tô kể lại bài thơ tiểu đội xe không kính.

Mục lục bài viết:
1. Lập dàn ý
2. Bài mẫu số 1
3. Bài mẫu số 2
4. Bài mẫu số 3

Đóng vai chú bộ đội lái ô tô kể lại bài thơ tiểu đội xe không kính.

I. Lập dàn ý Đóng vai chú bộ đội lái ô tô và thuyết minh bài thơ Tiểu đội không kính (Chuẩn)

1. Mở bài

Đóng vai chú bộ đội lái ô tô kể lại câu chuyện.

2. Cơ thể

- Nói về những chiếc xe không kính tiêu biểu trên chiến trường.
+ Hình ảnh xe độc ​​đáo: xe không kính, không đèn, không mui, cốp trầy xước.
+ Nguyên nhân chính là do bom giật, bom rung làm vỡ kính.
=> Sự tàn phá của chiến tranh.

- Nhớ lại những năm tháng chiến đấu trên chiến trường tàn khốc.
+ Khó khăn, vất vả khi xe không kính.
+ Cách người lính đối phó với khó khăn.
+ Tình bạn thân thiết giữa những người lính lái xe.
+ Mục tiêu, lí tưởng chiến đấu cao cả của người lính.

3. Kết luận

Nêu cảm nghĩ và suy ngẫm về những năm tháng khó khăn trên chiến trường.

II. Bài văn mẫu Làm chú bộ đội lái ô tô kể lại bài thơ Chú bộ đội không kính.

1. Đóng vai chú bộ đội lái ô tô và kể lại bài thơ Tiểu đội ô tô không kính mẫu 1 (Chuẩn)

Tôi nhập ngũ năm 1964 và là lái xe trên tuyến đường Trường Sơn. Ngày ấy, đất nước ta đang trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, còn neo đậu hiểm nguy, nhưng chúng ta và những chiếc xe không kính luôn ngời sáng, yêu đời, phơi phới niềm tin tất yếu thắng lợi.

Những chiếc xe của chúng tôi đã được ngụy trang rất kỹ, nhưng không may là chúng vẫn bị hư hỏng đến mức không có tấm kính phía trước buồng lái. Vốn dĩ xe nào cũng không có kính, nhưng sự khốc liệt ở chiến trường, bom giật, bom rung cũng phải vỡ, không xe nào lành. Chiếc không vỡ kính không vỡ đèn, chiếc không vỡ đèn, nóc xe, đầy vết xước. Đó là chiến tranh, đó là sự hủy diệt.

Không có kính, chúng tôi - những người lính phải đối mặt với muôn vàn khó khăn. Gió thổi thì cay xè mắt, khi ôm thì bụi bay mù mịt, mặt mũi ai cũng lấm lem, lem nhem. Và thế là chúng tôi gọi đùa nhau là người yêu cũ. Rồi ngày khô ráo thì không sao, ngày mưa thì ngồi trong xe cũng khác ngoài trời. Nhớ rằng Duật Khoan đã xuất bản thơ thành thơ:

“Không có kính, áo tôi ướt
Trời mưa, ngoài trời mưa như trút nước "

Và rồi mọi người cùng cười. Bụi bặm? Cơn mưa? Chúng tôi không quản ngại khó khăn, neo đậu nơi chiến trường. Cái hay nữa là bạn không cần đeo kính, ngồi trong khoang lái thoáng, vừa lái xe vừa thong thả ngắm trời đất, ngắm nhìn một cách chân thực nhất. Còn gì tuyệt vời hơn khi được hòa mình vào thiên nhiên, đất trời. Dù mưa hay nắng, miễn là chúng ta hoàn thành nhiệm vụ. Dù trời mưa to, gió lớn, quần áo vẫn ướt như tắm mưa. Tôi không cần ngồi trong buồng lái để chạy thêm trăm km nữa mà gió cũng không khô lắm.

Những chiếc xe không kính trở thành một đội, anh em lái xe trở thành chiến hữu của nhau, đi đâu cũng gặp bạn bè. Chỉ một cái bắt tay qua lớp kính vỡ: "Xin chào đồng chí!" rằng chúng ta được ràng buộc với nhau. Rồi lúc nghỉ ngơi, lập bếp Hoàng Cầm ngay trong rừng, cùng nhau nấu cơm, chung bát đũa, trở thành một gia đình. Mệt quá, mỗi người mắc võng vào gốc cây cao ven đường ngủ, chợp mắt một lúc rồi lại bắt đầu đi bộ. Cuộc sống trên chiến trường là thế đó, cùng nhau vượt qua neo đậu thiếu thốn, cùng nhau vượt qua mưa bom, bão đạn. Bom có ​​thể phá hủy chiếc xe nhưng không ngăn được bước chân của chúng ta. Còn hơi thở chiến đấu và những chuyến xe sẽ tiếp tục vượt tuyến đường Trường Sơn để vào miền Nam đẫm máu.

Chính vì ý thức kiên cường, tự hào và kiên cường đó mà người ta gọi chúng tôi là trái tim của những chiếc xe không kính. Dù thiếu thốn đủ thứ nhưng chiếc xe không kính vẫn chạy vì trái tim vẫn sống và đầy nhiệt huyết.

2. Đóng vai chú bộ đội lái ô tô và kể lại bài thơ Tiểu đội ô tô không kính, mẫu 2 (Chuẩn)

Dọc theo con đường Trường Sơn đầy bom đạn, anh em chúng tôi - những người lính lái xe ngày ấy là những người trẻ đầy nhiệt huyết và sức trẻ. Khi đó, đối với chúng tôi, những chiếc xe không kính chính là trợ thủ, người bạn đồng hành của chúng tôi, chúng tôi không hề trách móc ngược lại, chúng tôi cũng rất nể phục và sáng mắt với những chiếc xe không kính.

Không phải những chiếc ô tô không kính mới ra đời, mà vì bom đạn chiến trường quá thảm khốc, từng trận mưa bom làm rung chuyển cả thế giới, không một chiếc ô tô có kính nào có thể chống chọi được. Với những người lính lái xe như tôi, kính cũng được, không có cũng không sao. Càng thư giãn, chúng ta càng được hòa mình vào thiên nhiên, ngắm nhìn bầu trời trong xanh và những con đường, hoa lá, cỏ cây. Dường như gió, sao, cánh chim đều ùa vào buồng lái. Vào những đêm đầy sao, tôi lái xe với cảm giác như đang đi giữa bầu trời tự do, thật lạ, thật khó tả. Chúng tôi những người dũng cảm nhìn về phía trước.

Tất nhiên, không có kính thì không tránh được bụi, bụi đường rừng đã chói mắt, tóc đã bạc trắng. Tôi nhớ đến mấy ông văn nghệ, nhìn nhau ôm bụng cười: “Trông mình có giống người già không?”. Nhưng không cần lo lắng, không cần tắm rửa, cùng lúc chúng tôi châm thuốc và cười đùa trên khuôn mặt bụi bặm của nhau. Khi lái xe dưới trời mưa to, bạn có nghĩ chúng ta phải nghỉ giữa mưa không? Không, trời càng mưa, tôi càng phải chạy, chạy để giữ cho mát và hơn hết là phải nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ. Áo ướt, áo khô, chỉ cần chạy xe vài trăm km, gặp gió thổi, áo sẽ khô nhưng không cần giặt, phơi.

Đó không chỉ là một hoặc hai chiếc xe không kính, mà là cả một tập thể. Những người lính lái xe chúng tôi đã rất gần. Khi gặp nhau trên phố, chúng tôi tình cờ bắt tay nhau qua tấm kính vỡ: “Chào đồng chí”, “Anh khỏe không?”,… Đường còn dài, còn có những lúc phải nghỉ ngơi, ăn uống và cả những người bạn nữa. phải để xe nguội. Chúng tôi mỗi người một công việc, xới bếp Hoàng Cầm, lấy củi, nấu cơm, dùng chung bát đũa vào bữa cơm, như một gia đình. Việc nghỉ ngơi không khó đối với người lính lái xe, an toàn nhất là ngủ trên võng trên cây, giữa đường. Càng đi, tôi càng thấy trời xanh, niềm tin và kỳ vọng đang ở ngay trước mắt. Trải qua bom đạn đường dài, dù xe không kính, không đèn, không mui, thùng xe trầy xước nhưng xe và các chiến sĩ lái xe vẫn cùng nhau hoàn thành nhiệm vụ. Xe dù thiếu thốn đủ thứ nhưng vẫn chạy trên đường vì nó có trái tim người lính, một lòng hướng về miền Nam ruột thịt, hướng tới hòa bình, độc lập dân tộc.

Đã nhiều năm trôi qua, nhưng tôi vẫn nhớ rất rõ những người đồng đội đã cùng lái xe với mình, nhớ từng chiếc xe không kính. Những năm tháng khó khăn ấy đã qua, có cả niềm vui và nỗi buồn. Không dễ gì có được hòa bình, tự do như ngày nay. Vì vậy, tôi mong rằng thế hệ trẻ ý thức được điều đó mà quyết tâm giữ gìn và bảo vệ nền độc lập của dân tộc.

3. Đóng vai chú bộ đội lái ô tô và kể lại bài thơ tiểu đội ô tô không kính mẫu 3 (Chuẩn)

Tôi từng là bộ đội lái xe, tham gia chiến đấu trên tuyến đường Trường Sơn trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Đến bây giờ, khi nghĩ lại những năm tháng hào hùng đã qua, tôi muốn ngồi trong buồng lái và lái những chiếc xe không kính vượt qua mưa bom, đạn lạc.

Nhận nhiệm vụ lái xe chở hàng thiết yếu chi viện cho tiền tuyến miền Nam, tôi nhận thấy đây là nhiệm vụ hết sức quan trọng. Có rất nhiều người cùng chung sứ mệnh với tôi và chúng tôi được gọi là “Biệt đội xe không kính”. Sở dĩ có cái tên này vì chúng tôi là những người lái xe, điều khiển ô tô không có kính, nhưng tại sao lại không có kính, đơn giản là vì bom giật, bom rung khủng khiếp, kính vỡ. Ai bảo không có kính thì không lái được ô tô, thì ô tô chỉ cần máy hoạt động và người lái là có thể vận chuyển mọi thứ.

Ngồi trong buồng lái cũng giống như ngồi ngoài trời, thoáng đãng nhàn nhã, tự dưng nhìn thấy thủy tinh thì chỉ thêm phiền mà thôi. Xe có kính nhiều khi bị mờ, khi bẩn phải lau, lau. Không cần đeo kính, chúng ta có cảm giác như đang hòa mình vào khung cảnh trên đường, cảm giác lái chân thực và sống động biết bao. Tôi cứ nhìn đất, nhìn trời, nhìn thẳng về phía trước. Gió, ánh sao, chim và đường, tất cả đều ùa vào buồng lái.

Xe không kính thì bụi lắm, tóc xịt xám xịt, nhưng không sao, mặt mũi lấm lem cũng là thứ để giải trí cho mọi người. Một người bạn nói đùa: "Keo xịt tóc trắng như ông già". Cả đám phá lên cười sảng khoái. Cùng nhau châm điếu thuốc, cùng cười, đó là niềm vui của người lính lái xe. Tài xế không đeo kính, chúng tôi lái xe với thái độ bất cần, mưa nắng bất kể, quần áo ướt rồi gió thổi quần áo khô, xe tiếp tục chạy không ngừng, để chúng tôi sớm vào Nam. Chúng tôi phóng xe xuống khỏi bom đạn, như đi ra khỏi ranh giới sinh tử, thấy bạn bè ai cũng hớn hở vui vẻ, không kịp kể chuyện, ôm nhau mà bắt tay nhanh chóng để vượt qua. đống đổ nát. window: "Chúc đồng chí lên đường an toàn!" Khi nghỉ ngơi, đổ xăng cho xe, anh em cùng nhau dọn dẹp bếp, đốt lửa nấu cơm. Dùng chung bát đũa, coi nhau như người nhà, tự nhắc mình nghỉ ngơi một lát rồi lại lên đường vì miền Nam đang chờ. Rồi những chiếc xe không kính không những thiếu kính mà còn không đèn, không mui, cốp xe trầy xước. Tuy nhiên, chiếc xe vẫn cùng các chiến sĩ hướng vào Nam mà chạy.

Phải thừa nhận rằng tấm lòng, ý chí và sự kỳ vọng của những người lính lái xe chúng tôi lúc đó chỉ hướng về miền Nam, chỉ cần chúng tôi còn sống thì xe sẽ tiếp tục đi. Nhớ những người đồng đội của tôi, những chiếc xe không kính thân yêu ...

--CHẤM DỨT--

https://thuthuat.taimienphi.vn/dong-vai-nguoi-linh-lai-xe-ke-lai-bai-tho-ve-tieu-doi-xe-khong- Kinh-69342n
Để rèn luyện tốt hơn kĩ năng phân tích những hình ảnh rực rỡ trong bài thơ, giọng điệu, giọng điệu trong bài thơ, các em có thể tham khảo một số bài soạn sau: Phân tích khổ thơ 1 2 Bài thơ về tiểu đội xe không kínhPhân tích hình ảnh chú bộ đội lái xe trong bài thơ tiểu đội xe không kính, Phân tích chất thơ trong Bài thơ về tiểu đội xe không kínhPhân tích khổ thơ 6 Bài thơ tiểu đội xe không kính.

Xem thêm các bài viết hay về Câu hỏi và trả lời văn học

Bạn xem bài Đóng vai chú bộ đội lái ô tô kể lại bài thơ tiểu đội xe ô tô không kính. Bạn đã khắc phục được sự cố mà bạn phát hiện ra chưa ?, nếu chưa, hãy bình luận thêm về Đóng vai chú bộ đội lái ô tô kể lại bài thơ tiểu đội xe ô tô không kính. dưới đây để dienchau2.edu.vn có thể thay đổi & hoàn thiện nội dung tốt hơn cho bạn đọc! Cảm ơn bạn đã ghé thăm website Trường THPT Diễn Châu 2

Thể loại: Văn học
# Chơi game # chơi game # người đàn ông đẹp hơn # người lái xe # người lái xe # cơ quan quản lý # bài hát # sự kiện # người lái xe # người đàn ông # người lái xe # kính

[rule_{ruleNumber}]

#Đóng #vai #người #lính #lái #kể #lại #Bài #thơ #về #tiểu #đội #không #kính

Bạn thấy bài viết Đóng vai người lính lái xe kể lại Bài thơ về tiểu đội xe không kính có giải quyết đươc vấn đề bạn tìm hiểu không?, nếu  không hãy comment góp ý thêm về Đóng vai người lính lái xe kể lại Bài thơ về tiểu đội xe không kính bên dưới để dienchau2.edu.vn có thể chỉnh sửa & cải thiện nội dung tốt hơn cho độc giả nhé! Cám ơn bạn đã ghé thăm Website Trường THPT Diễn Châu 2

Nhớ để nguồn: Đóng vai người lính lái xe kể lại Bài thơ về tiểu đội xe không kính tại Kiến thức chung

THPT Diễn Châu 2

THPT Diễn Châu 2 – Nghệ An được thành lập vào năm 1965. Trường được tách từ Trường cấp 3 Diễn Châu 1 thành THPT Diễn Châu 2 và THPT Nguyễn Xuân Ôn. Ngôi trường THPT Diễn Châu 2 – Nghệ An mang nhiệm vụ đào tạo các thế hệ học sinh của vùng Trung, Bắc Diễn Châu và một số xã của huyện Yên Thành như: Đô Thành, Đức Thành, Thọ Thành.

Những bài viết liên quan

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button