Cảm nhận về những kiếp người trong Hai đứa trẻ

Cảm nhận về kiếp người trong Hai đứa trẻ

Tranh về: Cảm nghĩ về kiếp người trong Hai đứa trẻ

Video về: Cảm nghĩ về kiếp người trong Hai đứa trẻ

Wiki về Cảm giác của con người trong cuộc sống của hai đứa trẻ

Cảm nhận về những kiếp người trong Hai đứa trẻ -

Hai Đứa Trẻ là tác phẩm tiêu biểu của nhà văn Thạch Lam. Truyện ngắn không chỉ tái hiện bức tranh phố huyện nghèo mà còn gợi lên những ấn tượng mạnh mẽ về số phận con người. Mời các bạn tham khảo Cảm nhận về kiếp người trong Hai đứa trẻ của Thạch Lam để thấy được cuộc sống quẩn quanh, vất vả, lam lũ của người dân phố huyện.

Chủ đề: Cảm nhận về kiếp người trong Hai đứa trẻ

Mục lục bài viết:
I. Đề cương cụ thể
II. Bài văn mẫu

Cảm nhận về kiếp người trong Hai đứa trẻ

I. Lập dàn ý về nhân sinh quan trong Hai đứa trẻ (Chuẩn)

1. Mở bài

– Giới thiệu về tác giả Thạch Lam và đề tài của luận văn: kiếp người trong Hai đứa trẻ.

2. Cơ thể

một. Mẹ con chị Tí
– Mẹ con chị Tí xuất hiện trong tác phẩm khi “trời sắp tối”, “đầu ngõ chơi”.
– Tí đang vác hai cái ghế trên lưng, trên tay cầm một đống lửa.
– Chị Tí đeo chiếc chõng tre và hai tay gánh toàn bộ “di sản” đi khai khẩn đất nước.
– Người đàn bà neo đơn kiếm sống bằng nghề mò cua, bắt ốc, bán chè, nuôi trẻ mồ côi trong cảnh nghèo khó, còn gì đáng thương hơn.
– Cuộc nói chuyện uể oải của Tí và Liên => không còn nghị lực sống.

b. Bà Thi
– Bà Thị xuất hiện đột ngột với tiếng cười như một bóng ma trong đêm tối cũng là hình ảnh tiêu biểu cho một kiếp người đầy tuyệt vọng trong xã hội.
Anh nâng ly rượu lên nhìn rồi ngoảnh lại uống một hơi cạn sạch.
– Hành động “dúi ba đồng vào tay Liên vỗ đầu” của Thị: một tấm lòng thiếu thốn tình cảm.
– Anh bước ra bóng tối rồi lại vào bóng tối, trong tiếng cười như bánh xe cuộc đời của chính mình.

c. Bác Phó Siêu và gia đình bác Xẩm
– Liên và An nhìn thấy gánh phở của bác Siêu vì mùi thơm đặc trưng của những món ăn sang trọng.
– Người đàn ông có cái bóng “cười xuống dải đất kéo dài đến hàng rào hai bên ngõ” đang nhóm lửa mưu sinh, mong có khách từ Hà Nội vào ăn cơm, nhưng không may chuyến tàu đã xảy ra. đừng dừng lại.
– Vợ chồng bác Xẩm ngồi co ro một mình trong bóng tối. Giữa chiếc chiếu rách nát là một đứa trẻ nhỏ đang bò, “nghịch ngợm nhặt đất vùi trong cát ven đường”.
– Tiếng đàn hòa cùng tiếng dế mèn, tiếng ve sầu đêm khuya càng làm cho không khí phố huyện thêm sôi động, khắc khoải.
– Hát để giải trí, mong ai đó mở lòng, cho năm ba một hào để cứu đói.

d. Chị em của Liên
– Họ là những đứa trẻ nghèo sống ở nơi nhếch nhác, phố huyện nghèo.
– Chập choạng tối, chợ đã đông nghịt khách, lũ trẻ nhanh chóng xuất hiện “xúm xít dưới đất, vừa đi vừa mò, vừa nhặt tăm tre” để mong tìm được một “niềm mong đợi” nhỏ nhoi giữa bao nhiêu thứ thừa thãi, bỏ đi.
– Hai chị em thay nhau mở cửa hàng tạp hóa nhỏ xíu của gia đình mong kiếm được ít tiền kiếm sống.
– Đêm tới, bọn trẻ chỉ biết nhìn sao trên trời, nhìn ánh sáng mơ màng, đợi chuyến tàu đêm đợi đom đóm.

3. Kết luận

Cảm nghĩ về thân phận con người.

II. Bài văn mẫu Cảm nghĩ về kiếp người trong Hai đứa trẻ (Chuẩn)

Thạch Lam là một trong những cây bút xuất sắc của nhóm Tự lực văn đoàn. Những câu chuyện của anh thường dung dị, giản dị nhưng gợi lên một nỗi buồn mơ hồ về cuộc đời và cuộc đời. Hai đứa trẻ là truyện ngắn tiêu biểu cho phong cách nghệ thuật đó. Đưa vào trang văn những yếu tố hiện thực đan xen với chất lãng mạn và lối viết nhẹ nhàng, tác giả đã tái hiện thành công không khí buồn tẻ của phố huyện nghèo vào một buổi tối mùa hạ yên ả. Đọc Hai đứa trẻ, chúng ta không khỏi thương tiếc, xót xa về một mảnh đời bất hạnh và xoay quanh những kiếp người tàn tạ trong xã hội bấy giờ.

Trong tác phẩm, những kiếp người khốn khổ được Thạch Lam tái hiện qua không gian phố huyện với ánh đèn leo lét trong đêm tối. Đầu tiên phải kể đến mẹ con chị Tí. Mẹ con chị Tí xuất hiện trong tác phẩm khi “trời sắp tối”, ở “đầu ngõ” với một mớ hỗn độn nhưng không nhiều giá trị. Đôi nam nữ họ Tí khiêng trên lưng hai chiếc ghế, trên tay cầm một đống lửa. Còn cô ấy thì đang đội một chiếc chiếu trúc, hai tay gánh hết “di sản” của mình. Đối diện với con người, màn đêm đen đang đến gần, hình ảnh mẹ con chị Tí bước ra khỏi ngõ – một không gian vô định với miếng cau, miếng trầu, ấm chè xanh và ngọn đèn dầu leo ​​lét giữa đêm khuya. của một thị trấn nghèo, càng lột tả được bi kịch của kiếp người. Người đàn bà một mình mưu sinh bằng nghề mò cua bắt ốc, bán chè, nuôi những đứa trẻ mồ côi trong cảnh nghèo khó, còn gì đáng thương hơn. Đọc những dòng viết về mẹ con chị Tí, ta như bắt gặp thân phận người phụ nữ trong ca dao xưa, những “thân cò” luôn tần tảo, lam lũ, chịu thương chịu khó:

“Con cò bơi bên sông,
Gánh cơm cho chồng khóc
Cô về nuôi con cùng con.
Cho tôi thăm sông Cao Bằng? “

Câu hỏi của Liên: “Sao hôm nay dọn đồ về muộn thế?” Câu trả lời chua chát của Tí: “Trời ơi, trước sau gì cũng vậy”. Trong câu thơ ấy chất chứa nỗi buồn về cuộc sống mưu sinh. Không gian nhuốm màu hiu quạnh, lòng người như đắm chìm trong tiếng nức nở thương tâm của người đàn bà ngồi thẫn thờ bên miếng trầu. Sức sống ít ỏi trong lời nói và hành động của các nhân vật dường như cạn kiệt khi nguồn năng lượng sống đang dần cạn kiệt trong họ.

Xem thêm:  Các bài hát, bản nhạc về ngày 20/10 dành tặng phái đẹp hay, cảm động nhất

Trong không gian tối tăm, ngột ngạt của phố huyện, Thị chợt hiện lên với tiếng cười như một bóng ma trong đêm tối, mang theo nỗi đau của kiếp người tuyệt vọng trong xã hội. Thị là một kẻ nghiện rượu, ngay cả những đứa trẻ như chị em Liên cũng thấy được điều đó. Như thường lệ, khi Thị xuất hiện trong tiếng cười, Liên thấy vậy “khẽ rót một ly rượu đầy”. Anh nâng ly rượu lên nhìn rồi ngoảnh lại uống một hơi cạn sạch. Rõ ràng, đối với bà Thi, rượu trở thành một thứ gì đó vô cùng quý giá, khiến bà vừa thèm thuồng vừa sợ hãi. Trong mắt những đứa trẻ như chị em Liên, hình ảnh người bà lúc này không phải là người bê tha, nhân hậu, hiền lành mà là một bà già điên cuồng thèm men. Hành động “đút ba đồng vào tay Liên vỗ đầu” của Thị khiến người đọc không khỏi nghẹn ngào. Đằng sau con người điên rồ ấy là một trái tim thiếu thốn tình cảm. Trời đã xế chiều nhưng người phụ nữ vẫn lẻ bóng một mình. Mẹ con chị Tí dù nghèo khổ, khốn khó nhưng vẫn có mẹ, có con, ngày đêm bên nhau, còn bà Thị thì trơ trọi như cây đơn giữa cuộc đời giông bão. Anh bước ra bóng tối rồi lại vào bóng tối, trong tiếng cười dường như là vòng quay của cuộc đời anh. Thật là một thân phận đáng thương.

Những mảnh đời hấp hối của phố huyện được thêm phần nhờ sự xuất hiện của chú Phó Siêu và gia đình chú Xẩm. Chú Phó Siêu xuất hiện khi màn đêm bao trùm phố huyện. Liên và An nhìn thấy gánh phở của chú Siêu vì mùi thơm đặc trưng của những món ăn sang trọng. Cùng với hình ảnh mẹ con chị Tí, chú Siêu hiện lên thật đẹp nhưng cũng thật buồn. Người đàn ông có cái bóng “từ trên trời rơi xuống dải đất kéo dài đến hàng rào hai bên ngõ” đang nhóm lửa kiếm sống, mong có khách Hà Nội vào ăn nhưng không đủ tiền. . nó đáng giá bao nhiêu.

Buồn quá! Cuộc sống của gia đình bác Xẩm không thể khá hơn. Hai vợ chồng ngồi một mình, co ro trong bóng tối. Giữa chiếc chiếu rách nát là một đứa trẻ nhỏ đang bò, “nghịch ngợm nhặt đất vùi trong cát ven đường”. Tiếng đàn hòa cùng tiếng dế mèn, tiếng ve sầu đêm khuya càng làm cho không khí phố huyện thêm rộn ràng, khắc khoải. Mang tiếng hát cho vui, mong ai đó mở lòng, cho năm ba xu để bớt căng thẳng vì đói, nhưng giữa cuộc sống nghèo khó, chẳng ai có tâm trạng nghe và thưởng thức nghệ thuật. vay hai ba đồng. Chiếc nồi sắt trắng treo trên chiếc chiếu rách nát, không một xu dính túi khiến chúng tôi xót xa cho cuộc sống của họ trong những ngày sắp tới.

Những đứa trẻ nơi phố huyện cũng góp phần tạo nên bức tranh cuối đời mà Thạch Lam xây dựng. Không giống như những đứa trẻ được bảo vệ, chở che và vui chơi, những đứa trẻ này phải thích nghi với thực tế thiếu thốn và nghèo đói. Họ trở thành những “người lớn” bằng một cách nào đó để kiếm sống và tồn tại, họ đánh mất tuổi thơ giữa tuổi thơ vì nghèo khó. Chập choạng tối, chợ đông nghịt khách, trẻ con thoắt ẩn thoắt hiện “bơi lội, mò mẫm, nhặt tăm, tăm tre” mong tìm được một “niềm mong đợi” nhỏ nhoi giữa bao nhiêu thứ thừa thãi. chất thải. , rời bỏ. Những động từ như “cục, mò, nhặt” đều gợi lên vẻ nhỏ bé, đáng thương của những đứa trẻ ấy.

Ngay cả chị em Liên – nhân vật chính của câu chuyện cũng không nằm ngoài số phận đó. Vốn là con một gia đình khá giả ở Hà Nội, nhưng khi bố anh thất nghiệp, cả gia đình phải rời thành phố về quê lập nghiệp. Mẹ Liên chắc bận làm loạn. Hai chị em Liên lần lượt mở cửa hàng tạp hóa nhỏ xíu của gia đình với hy vọng kiếm được ít tiền trang trải cuộc sống. Đêm sau, lũ trẻ chỉ biết nhìn sao trên trời, nhìn ánh sáng mơ màng, chờ chuyến tàu đêm chờ đom đóm.

Ai đó đã từng nói: “Đời thật là ảo tưởng, đi đến đâu cũng thử lòng người đến cùng”. Câu nói đó hẳn là đúng với những khổ nạn trong Hai đứa trẻ. Khi chúng ta đọc Hai đứa trẻ, chúng ta sinh ra nỗi buồn, sự đau buồn và lòng trắc ẩn. Cảm ơn Thạch Lam đã mang đến những hương vị của cuộc sống để chúng ta thấy rằng cuộc đời mình không nhất thiết phải “buồn”, hãy biết yêu thương, trân trọng và cảm thông với từng mảnh đời, những số phận trên đời. Giai đoạn.

—–CHẤM DỨT—–

https://thuthuat.taimienphi.vn/cam-nhan-ve-nhung-kiep-nguoi-trong-hai-dua-tre-66005n
Bài văn mẫu trên đây đã mang đến cho các em những cảm nhận cụ thể về nhân sinh trong Hai đứa trẻ, ngoài ra các em có thể tham khảo thêm những bài văn mẫu hay khác về tác phẩm như: Phân tích nhân vật An trong Hai đứa trẻCảm nhận được khát vọng sống của Liên trong Hai đứa trẻ, Phân tích hình ảnh chuyến tàu đêm chạy qua phố huyện trong truyện ngắn Hai đứa trẻGiá trị hiện thực và nhân văn trong truyện ngắn Hai đứa trẻ để củng cố kiến ​​thức về tác phẩm cũng như rèn luyện kĩ năng viết văn của mình!

Xem thêm các bài viết hay về Câu hỏi và trả lời văn học

[rule_{ruleNumber}]

# Cảm giác # đi lại # thích # người # trong # Hai # trẻ em # trẻ em

xem thêm thông tin chi tiết về Cảm nhận về những kiếp người trong Hai đứa trẻ

Cảm nhận về những kiếp người trong Hai đứa trẻ

Hình Ảnh về: Cảm nhận về những kiếp người trong Hai đứa trẻ

Video về: Cảm nhận về những kiếp người trong Hai đứa trẻ

Wiki về Cảm nhận về những kiếp người trong Hai đứa trẻ

Cảm nhận về những kiếp người trong Hai đứa trẻ -

Cảm nhận về kiếp người trong Hai đứa trẻ

Tranh về: Cảm nghĩ về kiếp người trong Hai đứa trẻ

Video về: Cảm nghĩ về kiếp người trong Hai đứa trẻ

Wiki về Cảm giác của con người trong cuộc sống của hai đứa trẻ

Cảm nhận về những kiếp người trong Hai đứa trẻ -

Hai Đứa Trẻ là tác phẩm tiêu biểu của nhà văn Thạch Lam. Truyện ngắn không chỉ tái hiện bức tranh phố huyện nghèo mà còn gợi lên những ấn tượng mạnh mẽ về số phận con người. Mời các bạn tham khảo Cảm nhận về kiếp người trong Hai đứa trẻ của Thạch Lam để thấy được cuộc sống quẩn quanh, vất vả, lam lũ của người dân phố huyện.

Chủ đề: Cảm nhận về kiếp người trong Hai đứa trẻ

Mục lục bài viết:
I. Đề cương cụ thể
II. Bài văn mẫu

Cảm ơn các bạn đã ủng hộ nhóm tre hai

Cảm nhận về kiếp người trong Hai đứa trẻ

I. Lập dàn ý về nhân sinh quan trong Hai đứa trẻ (Chuẩn)

1. Mở bài

- Giới thiệu về tác giả Thạch Lam và đề tài của luận văn: kiếp người trong Hai đứa trẻ.

2. Cơ thể

một. Mẹ con chị Tí
- Mẹ con chị Tí xuất hiện trong tác phẩm khi “trời sắp tối”, “đầu ngõ chơi”.
- Tí đang vác hai cái ghế trên lưng, trên tay cầm một đống lửa.
- Chị Tí đeo chiếc chõng tre và hai tay gánh toàn bộ “di sản” đi khai khẩn đất nước.
- Người đàn bà neo đơn kiếm sống bằng nghề mò cua, bắt ốc, bán chè, nuôi trẻ mồ côi trong cảnh nghèo khó, còn gì đáng thương hơn.
- Cuộc nói chuyện uể oải của Tí và Liên => không còn nghị lực sống.

b. Bà Thi
- Bà Thị xuất hiện đột ngột với tiếng cười như một bóng ma trong đêm tối cũng là hình ảnh tiêu biểu cho một kiếp người đầy tuyệt vọng trong xã hội.
Anh nâng ly rượu lên nhìn rồi ngoảnh lại uống một hơi cạn sạch.
- Hành động “dúi ba đồng vào tay Liên vỗ đầu” của Thị: một tấm lòng thiếu thốn tình cảm.
- Anh bước ra bóng tối rồi lại vào bóng tối, trong tiếng cười như bánh xe cuộc đời của chính mình.

c. Bác Phó Siêu và gia đình bác Xẩm
- Liên và An nhìn thấy gánh phở của bác Siêu vì mùi thơm đặc trưng của những món ăn sang trọng.
- Người đàn ông có cái bóng “cười xuống dải đất kéo dài đến hàng rào hai bên ngõ” đang nhóm lửa mưu sinh, mong có khách từ Hà Nội vào ăn cơm, nhưng không may chuyến tàu đã xảy ra. đừng dừng lại.
- Vợ chồng bác Xẩm ngồi co ro một mình trong bóng tối. Giữa chiếc chiếu rách nát là một đứa trẻ nhỏ đang bò, “nghịch ngợm nhặt đất vùi trong cát ven đường”.
- Tiếng đàn hòa cùng tiếng dế mèn, tiếng ve sầu đêm khuya càng làm cho không khí phố huyện thêm sôi động, khắc khoải.
- Hát để giải trí, mong ai đó mở lòng, cho năm ba một hào để cứu đói.

d. Chị em của Liên
- Họ là những đứa trẻ nghèo sống ở nơi nhếch nhác, phố huyện nghèo.
- Chập choạng tối, chợ đã đông nghịt khách, lũ trẻ nhanh chóng xuất hiện “xúm xít dưới đất, vừa đi vừa mò, vừa nhặt tăm tre” để mong tìm được một “niềm mong đợi” nhỏ nhoi giữa bao nhiêu thứ thừa thãi, bỏ đi.
- Hai chị em thay nhau mở cửa hàng tạp hóa nhỏ xíu của gia đình mong kiếm được ít tiền kiếm sống.
- Đêm tới, bọn trẻ chỉ biết nhìn sao trên trời, nhìn ánh sáng mơ màng, đợi chuyến tàu đêm đợi đom đóm.

3. Kết luận

Cảm nghĩ về thân phận con người.

II. Bài văn mẫu Cảm nghĩ về kiếp người trong Hai đứa trẻ (Chuẩn)

Thạch Lam là một trong những cây bút xuất sắc của nhóm Tự lực văn đoàn. Những câu chuyện của anh thường dung dị, giản dị nhưng gợi lên một nỗi buồn mơ hồ về cuộc đời và cuộc đời. Hai đứa trẻ là truyện ngắn tiêu biểu cho phong cách nghệ thuật đó. Đưa vào trang văn những yếu tố hiện thực đan xen với chất lãng mạn và lối viết nhẹ nhàng, tác giả đã tái hiện thành công không khí buồn tẻ của phố huyện nghèo vào một buổi tối mùa hạ yên ả. Đọc Hai đứa trẻ, chúng ta không khỏi thương tiếc, xót xa về một mảnh đời bất hạnh và xoay quanh những kiếp người tàn tạ trong xã hội bấy giờ.

Trong tác phẩm, những kiếp người khốn khổ được Thạch Lam tái hiện qua không gian phố huyện với ánh đèn leo lét trong đêm tối. Đầu tiên phải kể đến mẹ con chị Tí. Mẹ con chị Tí xuất hiện trong tác phẩm khi “trời sắp tối”, ở “đầu ngõ” với một mớ hỗn độn nhưng không nhiều giá trị. Đôi nam nữ họ Tí khiêng trên lưng hai chiếc ghế, trên tay cầm một đống lửa. Còn cô ấy thì đang đội một chiếc chiếu trúc, hai tay gánh hết “di sản” của mình. Đối diện với con người, màn đêm đen đang đến gần, hình ảnh mẹ con chị Tí bước ra khỏi ngõ - một không gian vô định với miếng cau, miếng trầu, ấm chè xanh và ngọn đèn dầu leo ​​lét giữa đêm khuya. của một thị trấn nghèo, càng lột tả được bi kịch của kiếp người. Người đàn bà một mình mưu sinh bằng nghề mò cua bắt ốc, bán chè, nuôi những đứa trẻ mồ côi trong cảnh nghèo khó, còn gì đáng thương hơn. Đọc những dòng viết về mẹ con chị Tí, ta như bắt gặp thân phận người phụ nữ trong ca dao xưa, những “thân cò” luôn tần tảo, lam lũ, chịu thương chịu khó:

“Con cò bơi bên sông,
Gánh cơm cho chồng khóc
Cô về nuôi con cùng con.
Cho tôi thăm sông Cao Bằng? "

Câu hỏi của Liên: "Sao hôm nay dọn đồ về muộn thế?" Câu trả lời chua chát của Tí: "Trời ơi, trước sau gì cũng vậy". Trong câu thơ ấy chất chứa nỗi buồn về cuộc sống mưu sinh. Không gian nhuốm màu hiu quạnh, lòng người như đắm chìm trong tiếng nức nở thương tâm của người đàn bà ngồi thẫn thờ bên miếng trầu. Sức sống ít ỏi trong lời nói và hành động của các nhân vật dường như cạn kiệt khi nguồn năng lượng sống đang dần cạn kiệt trong họ.

Trong không gian tối tăm, ngột ngạt của phố huyện, Thị chợt hiện lên với tiếng cười như một bóng ma trong đêm tối, mang theo nỗi đau của kiếp người tuyệt vọng trong xã hội. Thị là một kẻ nghiện rượu, ngay cả những đứa trẻ như chị em Liên cũng thấy được điều đó. Như thường lệ, khi Thị xuất hiện trong tiếng cười, Liên thấy vậy “khẽ rót một ly rượu đầy”. Anh nâng ly rượu lên nhìn rồi ngoảnh lại uống một hơi cạn sạch. Rõ ràng, đối với bà Thi, rượu trở thành một thứ gì đó vô cùng quý giá, khiến bà vừa thèm thuồng vừa sợ hãi. Trong mắt những đứa trẻ như chị em Liên, hình ảnh người bà lúc này không phải là người bê tha, nhân hậu, hiền lành mà là một bà già điên cuồng thèm men. Hành động “đút ba đồng vào tay Liên vỗ đầu” của Thị khiến người đọc không khỏi nghẹn ngào. Đằng sau con người điên rồ ấy là một trái tim thiếu thốn tình cảm. Trời đã xế chiều nhưng người phụ nữ vẫn lẻ bóng một mình. Mẹ con chị Tí dù nghèo khổ, khốn khó nhưng vẫn có mẹ, có con, ngày đêm bên nhau, còn bà Thị thì trơ trọi như cây đơn giữa cuộc đời giông bão. Anh bước ra bóng tối rồi lại vào bóng tối, trong tiếng cười dường như là vòng quay của cuộc đời anh. Thật là một thân phận đáng thương.

Những mảnh đời hấp hối của phố huyện được thêm phần nhờ sự xuất hiện của chú Phó Siêu và gia đình chú Xẩm. Chú Phó Siêu xuất hiện khi màn đêm bao trùm phố huyện. Liên và An nhìn thấy gánh phở của chú Siêu vì mùi thơm đặc trưng của những món ăn sang trọng. Cùng với hình ảnh mẹ con chị Tí, chú Siêu hiện lên thật đẹp nhưng cũng thật buồn. Người đàn ông có cái bóng “từ trên trời rơi xuống dải đất kéo dài đến hàng rào hai bên ngõ” đang nhóm lửa kiếm sống, mong có khách Hà Nội vào ăn nhưng không đủ tiền. . nó đáng giá bao nhiêu.

Buồn quá! Cuộc sống của gia đình bác Xẩm không thể khá hơn. Hai vợ chồng ngồi một mình, co ro trong bóng tối. Giữa chiếc chiếu rách nát là một đứa trẻ nhỏ đang bò, “nghịch ngợm nhặt đất vùi trong cát ven đường”. Tiếng đàn hòa cùng tiếng dế mèn, tiếng ve sầu đêm khuya càng làm cho không khí phố huyện thêm rộn ràng, khắc khoải. Mang tiếng hát cho vui, mong ai đó mở lòng, cho năm ba xu để bớt căng thẳng vì đói, nhưng giữa cuộc sống nghèo khó, chẳng ai có tâm trạng nghe và thưởng thức nghệ thuật. vay hai ba đồng. Chiếc nồi sắt trắng treo trên chiếc chiếu rách nát, không một xu dính túi khiến chúng tôi xót xa cho cuộc sống của họ trong những ngày sắp tới.

Những đứa trẻ nơi phố huyện cũng góp phần tạo nên bức tranh cuối đời mà Thạch Lam xây dựng. Không giống như những đứa trẻ được bảo vệ, chở che và vui chơi, những đứa trẻ này phải thích nghi với thực tế thiếu thốn và nghèo đói. Họ trở thành những “người lớn” bằng một cách nào đó để kiếm sống và tồn tại, họ đánh mất tuổi thơ giữa tuổi thơ vì nghèo khó. Chập choạng tối, chợ đông nghịt khách, trẻ con thoắt ẩn thoắt hiện “bơi lội, mò mẫm, nhặt tăm, tăm tre” mong tìm được một “niềm mong đợi” nhỏ nhoi giữa bao nhiêu thứ thừa thãi. chất thải. , rời bỏ. Những động từ như “cục, mò, nhặt” đều gợi lên vẻ nhỏ bé, đáng thương của những đứa trẻ ấy.

Ngay cả chị em Liên - nhân vật chính của câu chuyện cũng không nằm ngoài số phận đó. Vốn là con một gia đình khá giả ở Hà Nội, nhưng khi bố anh thất nghiệp, cả gia đình phải rời thành phố về quê lập nghiệp. Mẹ Liên chắc bận làm loạn. Hai chị em Liên lần lượt mở cửa hàng tạp hóa nhỏ xíu của gia đình với hy vọng kiếm được ít tiền trang trải cuộc sống. Đêm sau, lũ trẻ chỉ biết nhìn sao trên trời, nhìn ánh sáng mơ màng, chờ chuyến tàu đêm chờ đom đóm.

Ai đó đã từng nói: "Đời thật là ảo tưởng, đi đến đâu cũng thử lòng người đến cùng". Câu nói đó hẳn là đúng với những khổ nạn trong Hai đứa trẻ. Khi chúng ta đọc Hai đứa trẻ, chúng ta sinh ra nỗi buồn, sự đau buồn và lòng trắc ẩn. Cảm ơn Thạch Lam đã mang đến những hương vị của cuộc sống để chúng ta thấy rằng cuộc đời mình không nhất thiết phải “buồn”, hãy biết yêu thương, trân trọng và cảm thông với từng mảnh đời, những số phận trên đời. Giai đoạn.

-----CHẤM DỨT-----

https://thuthuat.taimienphi.vn/cam-nhan-ve-nhung-kiep-nguoi-trong-hai-dua-tre-66005n
Bài văn mẫu trên đây đã mang đến cho các em những cảm nhận cụ thể về nhân sinh trong Hai đứa trẻ, ngoài ra các em có thể tham khảo thêm những bài văn mẫu hay khác về tác phẩm như: Phân tích nhân vật An trong Hai đứa trẻCảm nhận được khát vọng sống của Liên trong Hai đứa trẻ, Phân tích hình ảnh chuyến tàu đêm chạy qua phố huyện trong truyện ngắn Hai đứa trẻGiá trị hiện thực và nhân văn trong truyện ngắn Hai đứa trẻ để củng cố kiến ​​thức về tác phẩm cũng như rèn luyện kĩ năng viết văn của mình!

Xem thêm các bài viết hay về Câu hỏi và trả lời văn học

[rule_{ruleNumber}]

# Cảm giác # đi lại # thích # người # trong # Hai # trẻ em # trẻ em

[rule_{ruleNumber}]

# Cảm giác # đi lại # thích # người # trong # Hai # trẻ em # trẻ em

#Cảm #nhận #về #những #kiếp #người #trong #Hai #đứa #trẻ

Bạn thấy bài viết Cảm nhận về những kiếp người trong Hai đứa trẻ có giải quyết đươc vấn đề bạn tìm hiểu không?, nếu  không hãy comment góp ý thêm về Cảm nhận về những kiếp người trong Hai đứa trẻ bên dưới để dienchau2.edu.vn có thể chỉnh sửa & cải thiện nội dung tốt hơn cho độc giả nhé! Cám ơn bạn đã ghé thăm Website Trường THPT Diễn Châu 2

Nhớ để nguồn: Cảm nhận về những kiếp người trong Hai đứa trẻ tại Kiến thức chung

THPT Diễn Châu 2

THPT Diễn Châu 2 – Nghệ An được thành lập vào năm 1965. Trường được tách từ Trường cấp 3 Diễn Châu 1 thành THPT Diễn Châu 2 và THPT Nguyễn Xuân Ôn. Ngôi trường THPT Diễn Châu 2 – Nghệ An mang nhiệm vụ đào tạo các thế hệ học sinh của vùng Trung, Bắc Diễn Châu và một số xã của huyện Yên Thành như: Đô Thành, Đức Thành, Thọ Thành.

Những bài viết liên quan

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button