Nhà giáo ưu tú Vũ Đình Tính – Người thắp lửa niềm tin cho học sinh

Thứ hai - 13/11/2017 04:01 | Phan Trọng Đông
Nhà giáo Vũ Đình Tính
Nhà giáo ưu tú Vũ Đình Tính
Tuổi thơ thầy lăn lộn với ruộng đồng, với bom đạn của kẻ thù. Khó khăn chồng chất khó khăn nhưng cũng không thể nào dập tắt niềm đam mê hóa học và ước mơ làm nghề dạy học của chàng thanh niên ngày ấy. Sinh năm 1962, vào nghề  1984, đến nay thầy đã có 34 năm gắn bó với nghề, được bạn bè đồng nghiệp, học sinh và phụ huynh tin yêu, quý mến.
Tháng 11 hay còn gọi là “tháng tri ân”. Ngày 20 - 11 hàng năm thực sự đã khắc sâu trong tâm hồn người dân Việt Nam - là ngày tri ân các thầy cô giáo. Đây cũng là dịp toàn nghành Giáo dục biểu dương, tôn vinh những tấm gương sáng vì sự nghiệp trồng người của các thầy cô.
Tôi xin bắt đầu câu chuyện từ lời thơ của GS. TS KH Đinh Văn Nhã đã viết:
“Có một nghề bụi phấn bám đầy tay
Người ta bảo là nghề trong sạch nhất
Có một nghề không trồng cây vào đất
Lại nở cho đời muôn vạn hoa thơm”
Lời thơ ấy đã nuôi dưỡng khát vọng trong tôi một thời và đưa tôi đến với nghề giáo một cách tự nhiên và giản dị như thế. Tự hào thay “một nghề không trồng cây vào đất - Lại nở cho đời muôn vạn hoa thơm”. Tôi đã từng công tác nhiều nơi và có cơ hội được gặp gỡ nhiều thầy cô giáo rất giàu nhiệt huyết, tận tâm tận lực lặng lẽ xây tổ gom mật cho đời như những con tằm đến chết vẫn còn vương tơ. Tôi thực sự rất khâm phục những con người ấy, và một trong số đó không thể không nói đến một người – nhà giáo ưu tú Vũ Đình Tính – Người thắp lửa niềm tin cho học sinh. Từ năm 2015, về trường và làm công tác quản lý, là đồng nghiệp với thầy cảm nhận của tôi, đó là một nhà giáo giản dị, cương trực, hết lòng vì công việc, vì học sinh thân yêu, say mê công việc.
Thầy sinh ra trong một g ia đình nông dân nghèo, tại quê hương xã Diễn Trường,  huyện Diễn Châu, tỉnh Nghệ An -   một vùng đất địa linh nhân kiệt, giàu truyền thống hiếu học. Tuổi thơ thầy lăn lộn với ruộng đồng, với bom đạn của kẻ thù. Khó khăn chồng chất khó khăn nhưng cũng không thể nào dập tắt niềm đam mê hóa học và ước mơ làm nghề dạy học của chàng thanh niên ngày ấy. Sinh năm 1962, vào nghề  1984, đến nay thầy đã có 34 năm gắn bó với nghề, được bạn bè đồng nghiệp, học sinh và phụ huynh tin yêu, quý mến.
Thầy tâm niệm “Sống là để cho đâu chỉ nhận riêng mình”. Suốt cuộc đời dạy học, thầy đã công hiến hết mình cho công việc, tận tình chỉ bảo các em học sinh cách ghi nhớ những công thức hóa học, cách giải quyết những phương trình khó một cách hay, nhanh và hiệu quả nhất. Thầy đã không quản khó khăn gian khổ, vượt lên hoàn cảnh, vượt lên chính mình để có những bài giảng hay, thắp lên ngọn lửa đam mê qua bao thế hệ học trò. Tôi hiểu,  ở thời của thầy, để giữ cho được tấm lòng trọn vẹn với nghề, niềm say mê, nhiệt huyết ấy thật không dễ dàng. Có không ít người, vì đồng lương ít ỏi, không nuôi đủ bản thân nói chi đến việc lo cho gia đình nên đã phải bỏ nghề mặc dù rất yêu quý. Giữa bộn bề lo toan, bao đua chen xuôi ngược,thầy cũng đã có những ưu tư trăn trở giống như mọi người. Nhưng tình yêu nghề, niềm đam mê hóa học đã níu giữ thầy ở lại. Và tình yêu ấy đã đốt cháy từng trang giáo án, nung nấu thành những đề tài nghiên cứu khoa học thiết thực và vô cùng bổ ích. Với “phản ứng” tuyệt vời giữa tình yêu hóa học và nghị lực phấn đấu khônh ngừng nghỉ, thầy đã  5 lần đạt giải A cấp nghành, cấp tỉnh cho các sáng kiến kinh nghiệm dạy học. Hơn thế, trong suốt 34 năm đi dạy, thầy có đến 16 năm liên tục đạt danh hiệu “GV giỏi cấp cơ sở và cấp tỉnh”, có đến 7 lần được tặng bằng khen của Giám đốc Sở giáo dục & Đào tạo, 03 bằng khen của Chủ tịch UBND tỉnh Nghệ An, 01 bằng khen của Bộ trưởng bộ Giáo dục & Đào tạo và  bằng khen của Thủ tướng Chính phủ. Quả thực, đó là một thành tích không hề nhỏ nếu không muốn nói là kì diệu.  Với sức lực của một con người có hạn, thầy đã làm được những điều mà không phải ai cũng làm được
Đằng sau những nụ cười thành công của thầy là những giọt nước mắt, là những nỗi đau quặn thắt khi phải mang trong mình cùng lúc nhiều căn bệnh như: sỏi mật, dạ dày, xương khớp … Có những lúc thầy tưởng như mình gục ngã nhưng thầy vẫn đến trường, kiên cường và bản lĩnh. Như người lái đò thầm lặng đưa khách sang sông, bao nhiêu lứa học trò đi qua, mái tóc thầy càng trở nên bạc trắng theo năm tháng, nhưng sự tâm huyết muốn đem tri thức và những bài học quý giá cho các học trò của mình thì mãi sẽ không thay đổi.
Thầy giáo Vũ Đình Tính với học sinh khóa 1996-1999
Thầy giáo Vũ Đình Tính với học sinh khóa 1994-1997
Ngày hiến chương nhà giáo năm nay là ngày thầy giáo Vũ Đình Tính tròn 34 năm đứng trên bục giảng. Niềm vui nối tiếp niềm vui khi thầy được vinh dự là một trong 15 gương mặt tiêu biểu của Nghệ An được Chủ tịch nước phong tặng danh hiệu “Nhà giáo ưu tú”. Đây cũng chính là món quà vô cùng ý nghĩa đối với một thầy giáo đã gắn bó, cống hiến cả tuổi trẻ và cuộc đời mình cho sự nghiệp giáo dục - Người thắp lửa niềm tin cho học sinh. Là niềm vui, niềm tự hào của các đồng nghiệp và bao thế hệ học trò Trường THPT Diễn Châu 2, của nhân dân huyện Diễn Châu. Tôi xin chân thành chia sẻ niềm vui, niềm hạnh phúc với thầy với các đồng nghiệp và bao thế hệ học trò Trường THPT Diễn Châu 2, kính chúc thầy có sức khỏe để tiếp tục chăm lo cho sự nghiệp cao cả: “Sự nghiệp trồng người” và thắp lửa niềm tin cho các thế hệ học sinh.
 

Tác giả bài viết: Thầy giáo Phan Trọng Đông - Hiệu trưởng trường THPT Diễn Châu 2

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Bình luận bằng Facebook

  Ý kiến bạn đọc

hung1 (1)
hung1
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây